PDA

View Full Version : Nhân diện thú tâm



hoa mai
17-04-12, 10:15
Con người

Vạn Ác Dâm Vi Thủ

Đau xót bé gái 5 tuổi bị xâm hại tình dục

Mới 5 tuổi nhưng cháu đã phải chịu sự giày vò về thể xác với biết bao bệnh tật: khiếm thính, hở hàm ếch, không có lưỡi gà ở cổ họng, một chân yếu và đang bị chảy máu tai…

Thật khó cầm được nước mắt khi gặp cháu dù chúng tôi đã được biết qua hoàn cảnh mà cháu gặp phải. Một bé gái gần 5 tuổi rồi nhưng mới nặng 11 kg. Mới 5 tuổi nhưng cháu đã phải chịu sự giày vò về thể xác với biết bao bệnh tật: khiếm thính, hở hàm ếch, không có lưỡi gà ở cổ họng, một chân yếu và đang bị chảy máu tai. Nhưng đau đơn hơn nữa là mới 5 tuổi, cháu đã bị xâm hại tình dục thô bạo, nhiều lần. Cháu là Nguyễn Đàm Hồng Hạnh sinh ngày 24/4/2007.


http://www.eva.vn/upload/2-2012/images/2012-04-11/1334102565-xamhaitreem1-tintuc.eva.JPG
Đau xót bé gái 5 tuổi nặng 11 kg bị xâm hại tình dục - Do không có lưỡi gà ở cổ họng nên cháu Hạnh ăn được ít

Trưa 10/4, gặp chúng tôi trong Bệnh viện Nhi Trung ương, chị La Thị Quý - người đang trực tiếp chăm sóc cháu Hạnh cho biết: “Đêm qua, cháu bỗng nhiên bị đau tai rồi chảy máu tai. Cháu khóc nhiều làm các cháu khác không ngủ được. Sáng ra, tôi và chị Hường (một phật tử ở gần chùa Bồ Đề đi cùng chị Quý - PV) đưa cháu đến bệnh viện khám tổng thể như thế nào”.

Do cháu Hạnh không đi được nên chị Quý phải bế cháu. Trong lúc chờ vào khám, ngồi cùng chúng tôi ở ghế đá, thấy tôi nhìn cháu, chị bảo: “Giờ thì đỡ hơn rồi. Dạo trước, hễ cứ thấy đàn ông là cháu lại nghiến răng, đập đầu vào tường hay vào thành cũi như là bị ám ảnh cái gì đấy. Trên trán cháu vẫn còn những vết bầm tím”. Nói rồi chị chỉ những vết bầm tím vẫn còn trên trán cháu bé.


Đến bữa trưa, chị Quý phải bế ngửa cháu ra ghế rồi đút cho ăn từng thìa cháo. Đứng bên cạnh, chị Hường cho biết: Lần đi khám này cũng chỉ để các bác sĩ xem sức khỏe hiện nay của cháu thế nào chứ chưa thể chữa khỏi cho cháu được. Riêng chi phí cho việc mổ hàm ếch rất cao nên rất cần các nhà hảo tâm giúp đỡ cháu.

Theo chị Quý, hôm phát hiện ra cháu bé, mấy người dân nhà gần chùa cho biết, có một thanh niên chở bé gái đến chùa từ rất sớm, giả vờ vào lễ xong bỏ lại bé ở đây rồi đi mất. Trong túi của cháu bé bị bỏ lại có tờ giấy ghi: "Nhà hoàn cảnh nghèo khó không nuôi được cháu, mong các bậc sư nuôi cháu, khi nào gia đình có điều kiện sẽ quay lại đón cháu. Cháu tên là Nguyễn Đàm Hồng Hạnh, sinh ngày 24-4-2007". Tính đến nay, cháu bị đem bỏ đã khoảng 1 tháng.


Chị Quý nhớ lại: Bé Hạnh được phát hiện khi đang bò ở bậc tam cấp của chùa Bồ Đề trong tình trạng toàn thân bị bầm tím, cửa mình bị rách, chảy nhiều máu, tinh thần hoảng loạn. Khi nhận chăm bé Hạnh, chị thấy từ người bé bốc ra mùi tanh, rất khó chịu. Điều làm chị bất ngờ là trong lúc làm vệ sinh cho cháu, chị phát hiện bộ phận sinh dục của cháu bị rách nhiều chỗ, vẫn còn rớm máu. Thậm chí, cả hậu môn của cháu cũng bị thâm tím, bầm dập.


Hoảng hốt, chị vội cùng một số người khác đưa Hạnh đến bệnh viện Đức Giang (quận Long Biên, HN) để khám. Trông tư thế chị Quý đang chờ kết quả khám bệnh, các bác sỹ tưởng chị là mẹ của cháu Hạnh nên khi khám xong, các bác sĩ ra ngoài và mắng:


"Cô là một người mẹ mà không có chút lương tâm, không có chút tính người. Trẻ nó bị như thế này từ lâu lắm rồi, sao giờ cô mới đưa con vào đây?". Khi nghe chị kể lại sự việc, các bác sĩ gọi chị ra chỗ ít người và cho biết cháu bị xâm hại quá nhiều lần rồi.

Theo chị Quý, trong sổ bệnh án, các bác sĩ ghi: "Viêm âm hộ, màng trinh bị rách". Sau đó, cơ quan chức năng đưa cháu đi khám ở Bệnh viện Phụ sản Trung ương, các bác sĩ cũng kết luận: cháu Hạnh bị xâm hại nhiều lần.


Với những tổn thương như vậy, cháu ăn được ít và “bị hoảng loạn tinh thần. Cứ đêm đến là la hét rất ghê khiến các cháu khác không ngủ được. Lúc mới vào cháu còn liên tục cắn xé chăn màn. Cứ thấy người lạ là toàn thân nó rúm lại, ú ớ khóc”, chị Quý kể.


Theo một lãnh đạo Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về TTXH - Công an Quận Long Biên, việc điều tra đang tiếp diễn song gặp khó khăn vì không lấy được mẫu tinh trùng của đối tượng đã xâm hại cháu bé nữa…
Theo GD

hoa mai
17-04-12, 10:19
Xúc sanh

VẠN VẬT ĐỀU CÓ TÁNH LINH

Vì tánh linh của vạn vật mà cảm động, vì cái khổ của lục đạo chúng sanh mà khóc, thế giới Ta Bà hữu tình phi tình đều có Phật tính.

Vì sao mà cảm động?

Tôi đã từng chứng kiến một cảnh chết rất bi tráng. Cái chết đó làm rung động cỏi lòng sâu thẳm của tôi. Từ đó tôi nguyện suốt đời không làm tổn hại bất cứ một sanh mạng cho dù là bé nhỏ…

Một lần nọ đi săn Linh dương, chúng tôi được chứng kiến đời sống và bản chất của chúng. Linh dương có hình dạng giống sơn dương nhưng có khiếu nhảy rất giỏi, mỗi con trưởng thành nặng khoảng 30 kg, tính tình thuần hậu, là loại động vật mà bọn thợ săn thích nhất.

Lúc đó đội săn bắn chúng tôi bí mật bao vây khắp vùng nơi một đàn linh dương đang cư trú, áp hơn 60 con linh dương vào mõm đá trên vách núi cao, nghĩ rằng như thế sẽ làm cho chúng rơi hết xuống mà chết cho đở lãng phí cung tên.

Nhưng không ngờ, khoảng 30 phút sau, một con linh dương đực đột nhiên kêu lên một tiếng. Tất cả linh dương lập tức phân thành hai nhóm: môt nhóm già và một nhóm trẻ.Tôi nhìn rất rõ nhưng không hiểu vì sao chúng lại phân theo già trẻ như vậy.

Lúc đó, một con linh dương đực từ trong nhóm già đi ra, con này lông dài xuống ngực, trên mặt có nhiều nếp nhăn ngang dọc, hai cái sừng bị mòn đi.

Vừa nhìn tôi đã biết con linh dương này già lắm rồi. Nó đi ra đứng phía trước, nhìn về hướng nhóm trẻ kêu một tiếng “be”.

Một con linh dương trẻ liền bước ra. Một già một trẻ của hai nhóm đi đến vách núi đoạn mệnh. Sau đó lui lại vài bước, đột nhiên con linh dương trẻ hướng về trước chạy như bay, liên tiếp linh dương già cũng chạy theo.

Con trẻ chạy đến ranh giới của vách đá, rùng mình một cái, hướng về phía khe suối đối diện mà nhảy. Con già liền kế theo sau cũng từ vách núi đá mà nhảy.

Cứ một trẻ một già thời gian nhảy có trước sau một chút, tư thế nhảy cũng có khác. Con già nhảy thấp hơn, có nghĩa là có trước có sau, có cao có thấp.

Tôi rất kinh ngạc, lẽ nào chết cũng phải từng đôi sao? Tôi nghĩ những con linh dương này trừ khi có ráp cánh mới nhảy qua được vách núi bên kia.

Đúng vậy, con trẻ vừa nhảy được khoảng 5, 6 mét thì rớt xuống ,trên không trung vẽ ra một đường cong rất đáng sợ. Tôi nghĩ nhiều nhất là vài giây nó sẽ rơi vào trong sâu thẳm.

Đột nhiên một việc lạ xuất hiện. Con linh dương già nhờ vào kỷ thuật thành thạo của mình, tại chổ con trẻ từ điểm cao nhất trong nháy mắt nhảy xuống và toàn thân xuất hiện ở dưới móng của con trẻ, những con linh dương trong nhóm già nắm thời gian rất chính xác.

Ngay lúc mà toàn thân xuất hiện ở dưới móng của con trẻ thì cũng đúng lúc thời điểm cao nhất của đường cong nhảy, giống như hai chiếc tàu vũ trụ ở trên không trung hoàn thành nhiệm vụ tiếp nhận.

Bốn móng chân của nhóm trẻ đạp mạnh trên lưng của những con già, giống như nhờ vào cái cầu để nhảy qua vậy, nó ở trên không trung lại nhún một lần nữa và rơi xuống đất lại một lần nữa dồng lên cao.

Mà các con linh dương trong nhóm già giống như xác phế của tên lửa đã di chuyển hết chất đốt sau đó tự động rời khỏi tàu vũ trụ, thậm chí nó càng bi thảm hơn xác phế tên lửa,sức mạnh của những con linh dương trẻ đạp nhún xuống giống như đôi cánh của con chim bị gãy ngang rớt thẳng xuống đất.

Nhưng sức của những con trẻ nhảy lần thứ hai không xa như lần thứ nhất độ cao cũng chỉ bằng nữa lần trước nhưng cũng đủ để vượt qua khoảng cách hai mét cuối cùng.

Trong nháy mắt chỉ thấy những con linh dương trẻ rơi xuống ngọn núi đối diện thích thú kêu lên một tiếng “be” quay qua tảng đá đằng sau khuất dạng, cú nhảy đã thành công.

Lúc gấp gáp từng đôi từng đôi từ trên cao vòi vọi nhảy xuống, vùng cao trên khe suối như vẽ ra những đường cong làm người ta rối tung, thì từng con linh dương già đã rơi xuống thịt nát xương tan.

Tôi không ngờ đến giờ phút đồng loại sắp tuyệt diệt thì đàn linh dương đã nghĩ ra biện pháp hy sinh một nữa để giành lại một nữa cơ hội sanh tồn cho đồng loại.

Tôi càng không nghĩ đến những con linh dương già sao mà ung dung khoan hồng chọn lấy cái chết, cam tâm tình nguyện, bỏ thân mệnh mình mở ra một con đường sống còn cho đời sau.

Tôi vì thế mà cảm động nên từ đó về sau thề không sát hại. Do tận mắt nhìn thấy một cảnh chết vô cùng bi tráng làm rung động lòng tôi.

Tôi cảm thấy rất xấu hổ. Từ đó về sau, nguyện không sát hại bất cứ một sanh mạng nào dù là rất nhỏ.

Oanh latham-lieuquanhue.com.vn

hoa mai
17-04-12, 10:56
Một buổi tối cuối thế kỷ 20, lúc ở trường đại học Hồ Nam khi xem một màn ảnh làm cảm động trời đất, tôi không cầm lòng được khóc ré lên!

Tỉnh Thanh Hải có một vùng sa mạc thiếu nước trầm trọng, mỗi người một ngày chỉ dùng 2 lít nước do đội quân đóng quân ở rất xa vận chuyển lại. Hai lít nước không chỉ dùng để uống, mà còn vo gạo, rữa rau… còn phải cho gia súc kéo uống, gia súc kéo thiếu nước không thể được, khát à!

Có một ngày, bổng ở đâu hiện ra một con bò già, mà được mọi người cho là nó rất trung thành và thật thà. Nó quá khát giẫy giụa tuột ra khỏi dây cương mạnh mẽ xông vào con đường trong sa mạc mà đoàn xe chuyển nước đi qua, đợi một hồi đợi đoàn xe chuyển nước đến, nó chạy nhanh đến đứng sững giữa đường. Các chiến sĩ chuyển nước trước đây cũng đã gặp qua tình hình chặn đường của những con gia súc như vậy nhưng những con động vật trước không bất khuất kiên cường như con bò này.

Đoàn vận chuyển nước có quy định. Xe chuyển nước giữa đường không để mất đi một giọt, càng không thể tuỳ tiện cho nước. Những quy định này xem ra cũng thật khắt khe nhưng vì bất đắc dĩ. Từng giọt nước này đều là khẩu phần của mỗi người rồi.

Trong sa mạc người và vật đều như vậy, nó đứng đó một hồi lâu như vậy , thậm chí làm tắt đường, các tài xế phía sau bắt đầu chưởi rũa. Có vài tài xế tính tình nóng nảy dùng dầu châm đốt con bò tội nghiệp đó nhưng nó vẫn không động đậy, kiên cố như núi Thái, không chịu dùn bước. Đến khi chủ nó tìm đến, ông ta rất hổ thẹn nắm một cây roi dài quất lên trên thân yếu ớt của nó. Toàn thân như nát nhừ, không thể đi được, cây roi cũng nhuốm đỏ màu máu, nhuốm đỏ thân nó, nhuốm đỏ cả một vùng cát vàng sa mạc và nhuốm đỏ cả một buổi chiều tà. Nó kêu lên một tiếng thảm thiết hoà với tiếng gió tàn khồc u ám lạnh lẻo của sa mạc hiện ra cảnh tượng sao mà bi tráng. Người tráng sĩ đứng kế bên bật khóc, người tài xế bị cản xe cũng oà lên khóc. Cuối cùng, người tráng sĩ nói: “thôi, để tôi vi phạm luật lệ vậy. Tôi chấp nhận xử phạt”. Anh ta cầm bát của mình lấy khoảng 2 lít nước trong xe để trước mặt con bò, nhưng nó không uống bát nước trước mặt mà nó đã cực khổ có được, nó ngước mặt lên trời rống lên một tiếng dài, dường như nó đang kêu gọi. Trong ráng chiều, không xa từ phía sau đống cát chạy ra một con bò con. Con bò mẹ bị thương nặng nhìn con bò con tham lam uống sạch bát nước, le lưỡi ra liếm liếm đôi mắt đáng thương của bò con. Con nghé cũng liếm mắt mẹ. Mọi người lẳng lặng nhìn. Những giọt nước mắt chảy dài của tình mẫu tử lăn xuống.

Tia nắng cuối ngày đã tắt, hai mẹ con không đợi chủ gọi, lặng lẻ cùng chúng tôi đi về. Một buổi tối của cuối thế kỷ 20, khi tôi xem cảnh này trên ti vi, tôi hiểu ra cái khổ của mẫu thân. Tôi và vô số những người đang ngồi trước ti vi đã bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi cuồn cuộn trào ra.

Vì thế, tôi thành kính khẩn cầu quý vị xem xong mẩu chuyện này nên đối xử tốt với tất cả những sanh mệnh dù lớn hay nhỏ xung quanh ta bởi vì chúng đều có tính linh, đều có cha mẹ, con cháu, gia đình của chúng. Chúng cũng như con người chúng ta, đều có khát vọng được vui vẽ, hạnh phúc. Chúng ta thế nào đành lòng làm tổn hại chúng ư? Lại cầu mong bạn hãy đối xử tốt với mẹ, bởi vì đối với chúng ta, mỗi người mẹ đều có tình thương đậm đà và thắm thiết hơn con bò mẹ kia rất nhiều!…Xin thành tâm, thành tâm khẩn cầu tất cả đều biết yêu thương và tôn trọng mạng sống lẫn nhau để có một cuộc sống thật bình yên. Xin kính chúc tất cả quý vị đều hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc của cuộc sống.

Như Nguyện dịch
Dì Phúc đã sưu tầm và chia sẽ.
Tâm Duyên xin chân thành cảm ơn.(tamduyen.com)