Nguyên văn bởi
hieunv74
“Ba quẻ bày lại thấy chẳng đồng
Chính vận tới sơn mạch phù trợ
Linh thần đúng chỗ nước thành công
Nhào trời lộn đất kiền khôn nhỏ”
Muốn hoà với thiên lý, hành vi của ta bao giờ cũng vừa là một lẽ hạn định vừa là một lẽ vô tận, vừa là một phần tử mà cũng vừa là một toàn thể. Tuy rằng sống trong một vị trí cá nhân, nhưng cái Tâm không bao giờ lìa với Vũ trụ, Vạn vật. Lấy cái Toàn thể làm trung điểm cho sở kiến. Ấy là cái tinh thần Lão giáo, không lấy Vũ trụ làm lớn, trí huệ thường bao quát kiền khôn, chớ không câu chấp tỉ mỉ theo chỗ hạn định của tư tâm. Tuy ở trong cõi đời hạn lượng mà chi hướng bao hàm và quán thông Vạn vật, cho nên người theo chủ nghĩa này suốt đời chỉ lấy Vũ trụ làm căn bản, chớ không câu nệ chỗ vụn vặt của nhân sinh. Thế mới không xem ngọn cỏ cành cây, hay con trùng con bọ làm thường, mà cũng không lấy kiền khôn làm lớn. Bởi không gọi chi là Phải, Trái, Lợi, Hại, Trọng, Khinh nên không khen mà cũng không chê ai, không tôn trọng mà cũng không miệt ai… Mỗi sự, mỗi vật, đứng vào vị trí nào cũng đều có một nghĩa tối cao, tối trọng đối với Toàn thể cả (Trong một cái máy đồng hồ nếu lấy theo phần tử quan niệm thì con ốc vẫn là nhỏ và không đẹp, hoặc không được công dụng bằng cây kim, hay mặt kính…Song nếu đứng theo Toàn thể - Vô ngã mà xem thì dẫu cho một con ốc nhỏ hay sợi dây, cũng đều có trách vị tối cao tối trọng đối với sự “Sống Chung của Toàn bộ máy” vậy.
Trong một khúc Hợp tấu nhạc, nếu mỗi thứ đàn cứ than trách lấy chỗ nhỏ nhen hèn thấp của mình và lo sủng bái cái mà mình lầm cho là cao, sang, quý trọng hơn mình kia… thì khúc nhạc ấy sẽ hư hỏng. Đâu là trọng hơn, đâu là hèn hơn? Như cung, thương, giác, chuỷ, vũ chẳng tiếng nào là trọng, là khinh…vẫn tương tiếp nhau, làm thành một khúc nhạc tiêu tao thánh thót.
:5d1::5d1::5d1: