-
Mẹ mất, trối lại : "Ông phải cưới vợ cho nó, nhớ chọn người cùng làng".
Mình đi làm xa, ba sống một mình. Thật tội. Nhờ mai mối, năm nào mình cũng về làng "coi mắt", nhưng chưa ưng ý đám nào. Ba có vẻ buồn.
Công việc bề bộn ít có dịp về thăm. Bỗng nhận được điện tín :"Về gấp, đã tìm được nơi ưng ý". Bỏ hết công việc vội vã về để làm vui lòng ba.
Tháng sau đám cưới được tổ chức, cô dâu là bà mai và chú rể là ba.
-
Thằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi:
- Sao hôm nay nhà cô Lan đông học trò vậy bố?
- Mùng ba tết, học trò đến thăm và chúc tết cô giáo của mình đấy. Ông bà xưa có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó mà.
- Sao không thấy học trò thăm bố?
- À, sáng nay bố trực tiếp khách ở trường, học trò đã đến chúc tết bố rồi.
Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ vì cô Lan dạy Toán còn bố nó dạy Thể Dục...
(st)
-
Sinh nhật bạn, không được mời ... em buồn xo. Hôm sau đi học về, manh áo cũ sờn của em bị rách toạt, mặt rướm máu .
"Chị Hai," em òa khóc nói, "bạn bè chọc em nghèo không có quà, không được ăn bánh kem" ... Xã nghèo, mấy ai được ăn bánh kem ...
Chị nghỉ học lên thị trấn. Sinh nhật em, chị mang về một cái bánh nhỏ xíu có 1 bông hồng. "Của chị làm đấy, chị học làm bánh kem".
Em ăn ngon lành ... mắt chị ngấn lệ .... Cái bánh cháy chủ bỏ, chị lén bắt bông hồng tặng em ...
-
Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.
Mười năm sau...
Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.
Vầng trăng khuyết đi một nửa…
-
Mẹ và con
Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.
-st-
-
Anh luôn chê tay vợ mình thô ráp và so với người này, người khác. Rồi một ngày, anh theo người mới có đôi tay trắng đẹp, mịn màng.
Bàn tay đẹp thì chẳng thể làm được gì, dù chỉ một ngày ôsin nghỉ phép.
Mọi việc nhà anh phải ra tay.
Bàn tay đẹp không tết tóc cho con anh.
Khi anh ốm đau, bàn tay ấy cũng không buồn nấu cháo.
Nằm liệt giường, anh mơ có một bàn tay thô ráp sờ trán anh, âu yếm sẻ chia.
-
Bát cơm đáng giá mấy đồng?
Cô bé rón rén lại gần quầy bán cơm.
- Cô ơi cô cho con xin 1 chén cơm được không? Bữa nay mẹ con bệnh, không đi làm được, con không có tiền mua cơm…
- Không có tiền thì biến đi!
Ngày hôm sau cô bé lại tới, gương mặt rạng rỡ hơn hẳn.
- Cô ơi cô bán cho con 3 ngàn cơm nha!
- Có mỗi 3 ngàn thì biến đi, ai bán 3 ngàn cơm cho mày!
Cô bé nấc nghẹn, bàn tay cùng mấy tờ bạc lẻ run run…
- Dạ con tưởng… chỉ cần có tiền là sẽ mua được cơm…
-st-
-
Mặn chát (tạm thời cho là vậy)
Người cha cờ bạc du côn gây sự đánh người gây thương tích, nằm khám. Người mẹ bán buôn chơi hụi, tham lam vỡ nợ trốn chạy tăm hơi.
Đứa trẻ bơ vơ sống với ông bà.
Chiều bà đón cháu đi học về, dắt nó đi ăn kem, cháu ngây thơ hỏi:
- Sao bạn bè bảo cháu là bị quả báo? Mà quả báo là gì ạ?
Bà không sao trả lời được.
-
Vòng Cẩm Thạch
Cha kể, Cha ước ao tặng Mẹ chiếc vòng Cẩm Thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẫm thạch rất đẹp. Mổi khi Cha định mua, Mẹ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến lúc tay Mẹ sạm đen, Mẹ vẫn chưa một lần đeo. Chị em hùn tiền mua tặng Mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía cười "Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui" Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.
-st-
-
Qùa sinh nhật.
Trong năm đứa con của Má, Chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ thượng thọ70 tuổi của Má, cả nhà hộp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên Má "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn". Chưa tan tiệc Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi "Sao Má chẳng ăn gì ? " Về nhà, mọi người tìm Má. Dưới bếp , Má đang ăn cơm vối tô canh chua lá me và đĩa bống kho tiêu Chị mang đến.
-st-
-
Chậu mai.
“Quà cuối năm này nên dành cho ai nhỉ:” . .. Giám đốc? Trưởng phòng? . . .” Trọn một ngày phân vân, anh quyết định: thôi thì trưởng phòng. Sếp gần vẫn hơn sếp xa .. . ”
Một tuần sau, giám đốc gọi anh đến nhà riêng:
- Nghe cậu sành chơi bonsai, hãy giúp tôi sắp xếp lại sân kiểng này. Số kiểng dạt ra kia tôi biếu cậu.
Bắt gặp chậu mai thân quen nằm trong đám kiểng bị loại, anh vừa mừng vừa tủi.
-
Tình mẹ
Người con không có khả năng nuôi mẹ già, liền quyết định cõng mẹ bỏ lên núi.
Đêm tối, người con nói rằng cõng mẹ lên núi dạo, bà mẹ lấy hết sức mình đèo lên vai con.
Trên đường đi anh ta nghĩ phải leo cao hơn nữa rồi mới bỏ mẹ xuống.
Bỗng anh ta nhìn trên vai mình, thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rãi suốt đoạn đường đi, anh ta tức giận hỏi mẹ: "Mẹ rãi đậu làm gì thế?
Con ngốc ạ, mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường". "Con dù lớn vẫn là con của mẹ... Đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con.
-st-
-
Đi thi
Đi thi
Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II, cấp III, tú tài, đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
… Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.
Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”
-st-
-
Đưa đón
Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách.
-st-