:202:CA DAO THỜI ĐẠI MỚI
Gió mùa thu anh ru em ngủ
Em ngủ rồi cạy tủ anh dông
Yêu em mấy núi cũng trèo
Đến khi có chửa mấy đèo anh cũng dông
Thằng cho vay là thằng dại
Thằng trả lại là thằng ngu
Gió đưa bụi chuối sau hè
Giỡn chơi chút xíu ai dè … có con
Trách người quân tử vô danh
Chơi hoa xong lại bẻ cành … kế bên
Nam vô tửu như kỳ vô phong
Nữ vô phòng .. kỳ vô phong cũng phất
Thuận vợ thuận chồng .. Con đông quá mệt
Có công mài sắt có ngày chai tay
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Vợ chồng cày cấy .. Chập sau mệt đừ
Ngày ngày xách nước đổ lu
Đêm đêm đổ nước .. Thằng cu ra đời
Quân tử đắn đo là quân tử dại
Quân tử làm đại là quân tử khôn
Mập thấy đẹp, ốm thấy dễ thương, lòi xương dễ mến
Qua cầu ngả nón trông cầu
Cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu bấy nhiêu
Hôm qua anh đến nhà em
Ra về mới nhớ để quên 5,000
Anh quay trở lại vội vàng
Em còn ngồi đó .. 5,000 mất tiêu
Trước cổng đền thờ anh và em
Hai đứa hôn nhau .. Thánh đứng xem
Giật mình thánh bảo .. Này hai đứa
Hôn nhau như thế .. Thánh cũng thèm
Lạy Thượng đế .. Bao giờ con hết khổ
Tổ cha mày … còn khổ mãi nghe con
Học hành như cá kho tiêu
Kho nhiều thấy mặn … học nhiều thấy ngu
Dây tơ hồng quấn quanh chuồng lợn
Tình chúng mình “tợn” quá không em?
Trên trời mây trắng như bông
Ở giữa cánh đồng mông trắng như mây
Ai vô xứ nghệ thì vô
Còn tui, tui cứ thủ đô tui về
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi .. Hơ quần đùi
Cái giường mà biết nói năng
Thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn.

