Nguyên văn bởi
Thaison
VŨ TRỤ
Hạc vàng ai cỡi đi đâu?
Mà nay Hoàng hạc riêng lầu còn trơ !
Chờ mãi mà chưa thấy chim Hạc chở về (có lẽ duyên chưa chín), thôi thì TS tự dò dẫm bước đi vậy, mong sao tìm được chút ánh sáng cuối đường hầm vũ trụ.
Gạt qua vô vàn sự "say đắm" trong các học thuật, cũng như bỏ qua bao sự kì diệu của các thuyết, lại nhân tiện đang (lạc bước trong vũ trụ), hihihihihi...TS với kiến giải nhỏ bé của mình đưa ra quan điểm cũng như cái (sự Ngộ) của bản thân về Vũ trụ như sau:
- Vũ trụ mà chúng ta thường đang nói đây theo TS chỉ là một vũ trụ vô cùng nhỏ bé trong vũ trụ pháp giới, giống như một bong bóng trong một chậu bong bóng xà phòng vậy, ấy vậy mà cái vũ trụ này lại ẩn chứa trong nó vô vàn các dải ngân hà, trong mỗi dải ngân hà lại chứa các hố đen vũ trụ và vô vàn các tinh cầu, vậy mà đức Phật có nói tới 10 phương pháp giới - đủ thấy sự bao la của các vũ trụ là không thể tưởng tượng được. Theo phật gia vũ trụ nói to thì quá to nhưng đồng thời cũng lại nhỏ như ...đầu cọng tóc.
- Trong vũ trụ giới này lại có vô số các cõi, thiên giới, các tinh cầu, ốc đảo, điểm đặc định không gian....
Trong đó phần lớn các "cõi" chịu sự chi phối của Không - Thời gian, Đồ -Thư...nhưng cũng có vô số các cõi không bị Thời -không ánh vào, lại cũng như có cõi chịu sự ảnh hưởng của quy luật Nhân-quả, nhưng có cõi chẳng nhân, không quả....
- Trong vô vàn các vũ trụ này thì lại có vô vàn điểm tương đồng cũng như vô vàn điểm dị biệt giữa chúng, cái tương đồng của vũ trụ này có khi lại là cái dị biệt của vũ trụ kia và ngược lại, trong một vũ trụ sự tương tác giữa các tinh cầu cũng lại giống như vậy, và sự tương tác giữa các chủng tử vật chất lại cũng thế, người thường không thể nhận biết được, tưởng tượng các vũ trụ và các tinh cầu giống như vô vàn các ngọn nến lớn nhỏ thắp sáng trong một phòng, có ngọn sáng lớn, có ngọn ánh sáng vừa, có ngọn ánh sáng nhỏ, các ngọn ánh sáng này cùng tỏa sáng ra không gian, ngọn nến áng sáng nhỏ nhìn dường như không tỏa sáng vì bị các ánh sáng lớn khác lóa mất, giống như mặt trăng ban ngày khó nhìn thấy, tuy nhiên chẳng ảnh sáng nào cản được ánh sáng nào mà các ngọn nến đều cùng tỏa sáng, cũng như thực tế ban ngày mặt trăng vẫn đang tỏa sáng và hiện diện trên bầu trời, chỉ có điều ta không để ý hoặc mắt thường không nhìn thấy, và vì ở một Không-thời khác nhau mà cái Thấy của mỗi người hiện thị ra khác nhau mà thôi.
- Nói hư không vũ trụ nhưng vũ trụ không hề có hư không, mà ngược lại vũ trụ ẩn chứa trong mình vô vàn các thể vật chất, các chủng tử vật chất (mắt thường không nhìn được).
- Giữa vô vàn các vũ trụ khác nhau luôn có ít nhất 2 vũ trụ có đặc tính giống nhau, các tinh cầu lại cũng thế, các chủng tử vật chất cũng vậy, cụ thể nữa con người cũng thể - nghĩa là luôn có con người ở thế gian này giống y chang (phản ánh lẫn nhau) con người ở một không gian khác ngoài thế gian, chúng ta goi là pháp thân, và như vậy chúng ta ở thế gian này làm gì, nói gì thì pháp thân ta ở không gian khác cũng chịu ảnh hưởng và "chiếu" lẫn nhau, điều này đạo gia chưa thấy nói nhưng Phật gia đã giảng.
- Tuy nói vũ trụ pháp giới, vũ trụ, cõi, thiên giới, tinh cầu, con người vô cùng cô tận nhiều và rộng lớn nhưng luôn có sự tương tác qua lại, ảnh hưởng lẫn nhau, cùng tồn tại, chuyển hóa lẫn nhau, Phật gia gọi là sự tương tác của các chủng tử vật chất, dưới góc độ nhỏ bé của dải ngân hà này thì đạo gia gọi Thiên - Địa - Nhân cảm ứng, nho gia cũng nói Tam tài, hay người quân tử trên thông với trời, dưới ứng với Địa, giữa hợp lòng người.... trong đạo phong thủy thì đỉnh cao của cuộc đất chính là Thiên - địa - nhân phân cân, hợp thập, thông khí....
- Giữa các vũ trụ không nói tầng bậc nhưng giữa các cõi lại nói Tầng, giữa các Tầng này cũng có sự tương tác và chuyển hóa lẫn nhau, người Nghiệp nặng thân thể nặng sẽ rơi xuống (sinh ra) ở tầng thấp (như loài người chúng ta chẳng hạn), người thiện đức thân thể nhẹ nhàng sẽ sinh ra ở cõi trên, người ở cõi dưới nhờ Tu Luyện có thể lên cao tầng, người cõi trên (chư thiên) khi hết phúc, tạo nghiệp có thể lại rơi xuống cõi dưới , cái vòng tròn lên xuống, thăng giáng giữa các Tầng này luôn động không dừng, vì vậy người trên thế gian này có thể đã từng là người trên thiên giới đầu thai vào và ngược lại người ở cõi trên cũng có thể từ thế gian sinh lên, (người thường chúng ta không biết mình từ đâu đến nhưng bậc tu luyện biết, các bậc bồ tát, la hán biết)....vì vậy Phật gia có giảng luân hồi lục độ, còn đạo gia có phép tu tiên...
-Vũ trụ chính là Huyền, Huyền môn ẩn chứa một chữ Duyên, vì duyên mà Hư không tạng bồ tát, Vô biên xứ bồ tát trong vũ trụ hiện thân để cho thấy cái bao la vô cùng tận ấy chỉ thâu tóm ở trong chân tâm ta mà hiển thị, nên nói con người là 1 tiểu vũ trụ, cũng như vì Duyên mà cái thấy biết của người A gặp được cái thấy biết của người B còn người C chẳng biết, trong khi cả 3 người cùng đọc chung một cuốn sách vậy.
Vũ trụ tạm nói tới đây đã, TS trên bước đường đi tìm câu trả lời về Hà-Lạc Đồ Thư, nhờ cơ duyên ngộ được mà nói vậy, những lời nói này tuyệt đối chẳng phải mê tín, huyễn hoặc, lại nữa, những lời nói này dùng ngôn từ đơn sơ diễn giải, chẳng hề mới (nhiều người biết) nhưng lại ẩn chứa cái mới, ai có duyên người đó sẽ hiểu.
Bài viết này đã đụng chạm đến rất nhiều vấn đề, kính xin các pháp thân tôi, kính xin các đấng bề trên hỉ xả cho con, Adi đà Phật !!!