anh VH có trả lời:
ai học DLVN đều biết
:1r1:
Printable View
..................................
:0010: sao gọi là Huyền Bí :430:
DLVN có ghi rõ:
Tùy: phản phúc bất định chi Tượng
chỉ tại người học thích đọc theo nghĩa có lợi cho mình,
chứ nào cần quan tâm Tình Lý nào xác định ý mình trùng với ý của Động Tĩnh đâu
Cũng như chọn khai trương giờ Đại Hữu - Đỉnh thì chắc gì là tốt ?
Gặp Giải - Vị Tế, đúng tình lý thì chắc gì là xấu
nhiều chuyện them 1 chút nữa nhe:
(1) Tùy nghĩa lý là KHÔNG trụ tại chỗ nào cả
(2) Đoài: dù là Đẹp cỡ nào cũng chỉ từ miệng lưỡi con người
Lo chạy theo cái ý của người khác thì chẳng phải là KHÔNG chính kiến, không lập trường sao ?
Ngoài ra, tôi có them ý riêng sau:
Cách lập quẻ Tùy - Đoài là chưa đúng vì nó thiếu 1 yếu tố,
cái này thì ai học Dịch cũng phải biết
Nâu rồi không vào diễn đàn - Thấy vắng vẻ quá .
Theo tôi đoán khi đặt tên cho diễn đàn chẳng qua người đặt tên đang phân vân nên lấy hai quẻ để lấy cớ mà tìm tên thôi chứ không thể không đưa ra luận đoán gì ở đây .
Cứ như một số luân đoán ở trên thì chẳng đi đến đâu cả - hời hợt - không căn cứ không gốc rễ - thiếu cơ bản .
Nếu chỉ lấy tên quẻ mà luận thì phỏng có ích chi - ngay tên quẻ cũng được hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau .
Trạch lôi tùy ma nói là không tụ ở chỗ nào thì chỉ nói vỏ ở ngoài mà không thấy lõi bên trong là ngoài đẹp trong động . Dịch vốn tùy thời mà dụng nhưng không thể tùy một cách bừa bãi được
Đoài nói vẻ đẹp cỡ nào cũng chỉ là miệng lưỡi con người cũng chỉ là ý chủ quan mà thôi - đoài ngoài mềm trong cứng - ngoài hòa nhã trong chính trực - đó mới là gốc rễ của chiều sâu niềm vui đích thực .
Để luận tên quẻ sẽ có nhiều cách luận nhưng có luận thế nào đi chăng nữa thì iếu tố không thể thiếu là :
- Việc cần đoán ( chọn dụng thần )
- Tiết lệnh ( lệnh ngày tháng năm )
-Sau đó mới đến tất cả những iếu tố khác
Cụ này đi đâu lâu nay mới thấy, chắc cụ tu luyện chuẩn bị lên tiên rồi, hihihihi.
Cụ ơi, tương đối thôi, làm chi mà chi ly quá, tùy là vậy mà!
Chữ "TÙY" bên trong nó đã có chữ thời rồi mà; chắc ở đây chỉ dụng nghĩa của Quẻ để dụng vào 1 sự việc nào đó thôi. Ví như là việc chọn tên cho trang web chẳng hạn thì chỉ cần coi xem cái nghĩa có tròn vuông không thôi, chọn dụng thần, tiết khí chắc phức tạp quá!
Quẻ tùy - đẹp hay không là do bản thân quẻ có đắc trung đắc chính hay không (cái này là dịch nói, không phải tiểu đệ);
Quẻ Tùy, cũng thấy rõ về cái nghĩa của sự “cư trung đắc chánh”, vì quẻ này gồm cả những lẽ “trung chánh” của việc Trời và việc Người.
Quẻ “Tùy” thì “Đoài” ở trên mà “Chấn” ở dưới, tức là sấm sét trong trầm, nên trầm cũng động theo --> Tùy theo! Chính vì cái nghĩa tùy theo nên, trong 64 quái thì quái nào cũng có thể biến ra quẻ tùy, nhưng có 1 số người giải thích dụng quẻ bĩ biến ra quẻ tùy để giải thích cho cái lẽ tùy theo này xin trích ra đây cho vui, vui:
quẻ Bĩ (:1:/:8:) biến ra quẻ Tùy (:2:/:4:)
+ Trên cương mà hạ mình theo dưới: Đó là kẻ Dương cương cao quý mà lại hạ mình đi xuống ở dưới với kẻ Âm nhu, thì thiên hạ sẽ vui lòng mà phục tùng theo (Tùy).
+ Còn ở dưới động mà trên cũng đẹp lòng, nghĩa là động mà có sự ưng thuận, cho nên rất được “hanh thông” mà được “đắc chánh”. Hễ đã có “hanh thông” và “đắc chánh”, thì không lỗi lầm. Nếu không có “hanh”, không có “chánh” thì sao có thể khiến cho thiên hạ theo (tùy) mình được!
+ Khi xét về hào sơ, hào lục của quẻ Bĩ: Nhân thế mà Dương, tuy địa vị là ở trên cao, lại chịu ở dưới chót (Quẻ bĩ có hào cửu thượng chuyển xuống hào sơ của Lục thì thành quẻ Tùy), nên được “đắc chánh” và rất “hanh thông”… chỉ vì hợp thời mà hợp được đủ điều kiện thuận hòa trong hành động. Cái mà thiên hạ cùng theo (tùy) là “THỜI”, cho nên mới nói: “tùy thời”.
+ khi xét hào sơ nhị, hào cửu ngũ của quẻ Tùy: Hào cửu ngũ là đắc trung đắc chính, hào lục nhị cũng vậy - tuy nhiên, chữ tùy cò thể hiện ở cách ứng xử nữa: Nếu xét hào ứng, thì hào 2 ứng với hào 5; nhưng bên cạnh 2 cũng có 1 anh sơ cửu mới sinh ra muốn tán tỉnh hào 2, Nếu hào 2 mà đi theo hào sơ cửu này thì sẽ đánh mất sự giao cảm / ứng với hào 5 (gọi nôm na là anh hào 5 có chức quyền che chở cho hào 2 mà bây giờ rất ghen tị rồi) - thì hào 2 trung chính mà mất ứng; Mất ô che chở, lại theo tiểu sinh thì lấy đâu ra tốt, nên tùy cách mà ứng xử cho vẹn toàn nữa.
....
Cho nên, nếu xét dưới góc độ của dịch thì có cái gì tốt mãi, có cái gì xấu mãi đâu (THỜI), chỉ tương đối thôi - Lão tử mới viết: Phúc là nơi ẩn của họa, họa là nơi sinh của phúc vậy.
Nếu xét cho ngọn ngành thì không biết đi về đâu, ở đâu bây giờ!
Thôi chém gió với cụ tí ti, tiểu này phải đi rồi, hihihihihihihihhi