Rất hay!!!
Printable View
Những bài thơ thời niên thiếu, xin được đóng góp cùng các bạn.
Giông Bão
nắng sung sức nóng buổi chiều bí mật
có giòng sông chảy quá sức ái tình
tại gió bụi bay đỏ tàn cây cũ
nên em người dưng mỹ mãn nụ cười
tôi đứng trên đầu ngọn roi ngã nghiệt
những vết xâm mình lõa thể nụ hôn
Nó đặt tay vào thân thế mỹ nữ
đánh đập khổng lồ chỗ tuyệt tự tôi
chỗ của tôi ngồi dưỡng sức trí nhớ
chỗ của em nằm như kẻ sát nhân
chỗ của nhiều ngày một hôm âm phủ
em nói, làm sao tôi thản nhiên?
tôi hẹn với đêm chuyện trò hung dữ
hẹn với tương lai lý lịch vợ chồng
mỗi lúc tương quan mỗi điều khủng bố
em thật thà tâm nguyệt liên hoan
em đã cười nhẹ như khói thuốc
hoài bão lâu ngày hội ngộ hương tri
chào sông núi trong lòng ẩm thấp
tôi đã làm tôi thất lạc cuộc đời
tôi sống một đời một quê hương một kẻ thù truyền kiếp
bước vào nước mắt em thành phố nhẹ vô cùng
đêm vừa đủ hình dung nhiều hơi thở xấu xí
em góp phần giông bão rất điêu ngoa
chỗ vết thương tôi em ngồi em hát
hát khúc tình ca hát đồng lõa nhịp nhàng
em còn sống với đất đai chiếm được
tôi đã thề xa lánh bờ sông
Vân Từ
1988
nỗi buồn đài các
tôi hụt chân rớt vào ký ức
em lạnh lùng cất dấu ngón tay
chiều rất nhỏ ngôi nhà trí tưởng
có một bầy ước vọng lao đao
xin trả hết nụ cười tháng bảy
theo chim về cổ điển mùa mưa
đàn súc vật chạy vào tiếng khóc
tôi lưng trời rớt xuống bao dung
những chuyến bay tốc hành trí nhớ
em hẹn hò ngăn nắp trăm năm
xưa mặt đất nụ hôn còn trẻ
trẻ như là hoa quả mười ba
tôi ở đây nỗi buồn đài các
cởi lòng ra thành phố bao vây
lên đồi cao hỏi thăm gió mát
cây trong nhà héo ngọn rưng rưng
cỏ hoa em sầm uất dĩ vãng
tôi bước vào rét mướt tương lai
một nụ hồng rớt ngoài phong cảnh
tôi nhặt về cắm đỏ xác thân
Vân Từ
1987
chung thủy
nắng thủy chung trong mùa đông nho nhỏ
một bữa em ngồi kể chuyện cơn mưa
những cảnh tượng như lưỡi gươm đâm vào cơ thể
tôi chết một lần và sống lại rất cô đơn
hạnh phúc mình hẹn ra mai mốt
mai mốt mơ hồ như được như không
màu áo cuối năm xanh giòng sông nước mắt
tôi đã chết một lần nên sống lại rất cô đơn
rừng bên kia sông sống một đời tình tận tụy
em bên này đổ xuống bóng trăng xưa
hạnh phúc một bữa hóa thành chim bay về biển lớn
bỏ lại lưỡi gươm và sự tích con người
em hãy khóc cho tới khi mặt trời mọc
nhìn tôi hiền từ như trái chín cây
thương tích mùa đông trong vòng tay biển mặn
gió bão lâu ngày đục khoét dấu chân
thành phố về hưu trong bữa cơm chiều trống vắng
chim bay về ngủ nho nhỏ trên môi
có khi gởi con tim về ở tạm
một ngày mưa có nắng chung quanh
sông rủ giòng sông chảy quanh niềm cô độc
đá có hình hài của trăng mật tháng hai
một bữa đi xa như hạnh phúc
cây cỏ bên đường đồng phục suốt tương lai
tên tuổi em khắt ghi thành pho tượng
tôi trở về thất thế ngủ trên non
đời sống đìu hiu như giòng sông tàn phế
rừng thật thà đồng vọng tiếng hoang vu
khúc nhạc bỏ quên trong hôm về thăm quá khứ
đời có khi là những trái ngọt trên cao
áo tiểu thư cởi ra lòng biển mặn
con ốc mượn hồn lưu lạc khắp châu thân
gió cuốn đời sau, mưa thăm đòi trước
và mặt trời ưu ái ngủ trong tim
em gối tay tôi chìm vào mất tích
trăng rớt một lần mất mát trăm năm
con đường mòn có người đi qua tưởng tưởng
đêm bàng hoàng mưa trên núi nhỏ chung quanh
biển mọc cánh bay vào hệ lụy
nước mắt em tròn thể tích hôn mê
ở Houston có con đường ra biển
có con đường rộng cửa thời cơ
nhớ không nổi và quên không nổi
ngồi ở văn phòng vất vả bắt hư vô
điều tôi thấy em không thể nào tưởng tượng được
hình dạng của không gian, của gió, của một chỗ Houston, của Hollywood
trong đôi mắt có giòng sông tưởng tượng
chảy quanh đời ẩn dật suốt thương yêu
căn nhà mình có cổng kín có tường cao có hoa có trái
có vầng trăng xa có gai nhọn hiền từ
Vân Từ
1988
thành phố lưu vong
1.
khuya hôm trước bóng mây trên núi
thành phố ngoài kia áo lụa điệp trùng
mai không biết cánh chim còn đậu
chỗ đất trời mù trong hạnh phúc tôi
tôi tựa lưng trên bóng đêm nhỏ
đất trời cao vội vã giấc mơ
mai mặc áo xanh bước chân ra biển
nụ cười em sắc đẹp lạ lùng
rừng bên kia sông lá bay chân nhỏ
em đứng nhìn xưa chảy khúc quanh co
trời đất lạ bên này bóng tối
em đến tìm tôi khảo sát giác quan
buổi chiều đứng như mơ trên lụa là con gái
thấy gã tiều phu khủng bố mơ hồ
tôi đón em từ con đường thoái quân số bảy
ký ức già nua thai nghén thù hằn
diễn đàn thương yêu hồi này bất tận
tôi cám ơn người cho đúng thời trang
địa cầu mở ra con đường di tản
ngày tháng phía sau im lặng trong lòng
ngồi uống cafe với thằng bạn già trước tuổi
hạnh phúc mơ hồ nhỏ xuống hư không
có lẽ saigon xưa như con gái
nên bầu trời cong trên mặt biển cong
chồi nụ thơ ngây xanh về quá khứ
mấy ngã saigon lễ độ với con tim
cành nhánh ngọc lan thơm hồn lãng tử
hạnh phúc vội vàng như một bóng chim
đời sống hồ nghi nhọc nhằn tri thức
chiếc nhẫn hột xoàn đụng chạm tương lai
tôi cả gan sống như đời ngờ vực
mưa rớt trong lòng như tiếng hoàng oanh
kể với đêm đêm những điều tưởng tượng
thành phố ngồi im xuôi ngược con đường
nhớ dẫn tôi về ngã ba thời thế
đạp xuống cuộc đời luân vũ điệu ưu tư
con gái mặc áo trắng ngã nghiêng hồn mỹ nữ
đời sống chìm sâu trong đạo hạnh hợp thời
tôi có nỗi buồn đem ra kể lể
em bây giờ sao còn ngóng trời mưa?
trời đất tư thông với điều khốn nạn
em vẫn tự mình suy tưởng một loài dơi
tôi gìn giữ yêu thương trong nguồn ẩn mật
bỏ mặc cuộc đời kẻo kẹt suốt điên mê
ngậm ngùi giăng lên mấy hàng cao thế
thời đại phía sau ngái ngũ âm thầm
gã thất phu diễn trò sách động
để chuyện tình mình lỏng lẻo môi hôn
2.
ngày thu xưa chảy về sông huyền thoại
new york bốn mùa quanh quẩn nhớ thương
chuyến bay đêm ngày này năm trước
bỏ phía sau lưng sầu muộn tầm thường
đánh giùm tôi hồng đôi má
thoa đỏ giùm tôi điệp ngữ kỳ tình
mùa mưa lái xe tròn căng mộng mỵ
một chuyện tình mấy đoạn lâm ly
hẹn gặp nhau giữa ngày hoa trái
gió thổi bốn mùa bề bộn văn chương
này thu cổ điển đời hương sắc
nước mắt mai này tuyệt thế dung nhan
một trái tim xuôi theo giòng hữu hạn
trời đất bao dung hội ngộ kiệp thời
hồn tháng hai đổ đầy hương dị thảo
mỗi nụ cười vạn sắc giai nhân
3.
sông chở phù sa một giòng dinh dưỡng
tôi chở cuộc tình kiểu cách tương lai
cố bỏ sau lưng mấy điều hệ lụy
để mai nầy triển lãm chiêm bao
lý tưởng hở ra nửa chừng vách núi
vách núi cheo leo mỏi sức trọng trường
thân thể tôi đã lắm người vay mượn
em chẳng ngại ngùng tính chuyện trăm năm
từ chiếc que diêm u tình mãi miết
kiếm tìm nhau vất vả cung trăng
tháng bảy hồi sinh nỗi lòng hấp hối
hạnh phúc tôi từ đó khởi đầu
4.
đời sống xô bồ con tim ngó thấy
ngực trổ vàng son dấu tích giao tình
tôi có mười ngón tay tài sản
vẽ xuống đời riêng em uất hận âm thầm
lò sưởi hồng thở ra gió ấm
đôi mắt trong xanh đại hải mịt mùng
làm sao tìm ra đời con gái
để mai này Tổ Quốc ghi ơn?
trời đất tư tình gió mưa vung vải
nên chuyện tháng tư không có chỗ bắt đầu
hỏi thăm em con đường ra biển
giáp mặt trào lưu quốc kháng năm châu
tháng với ngày xô tôi vất vả
huyền thoại giai nhân bỏ rớt dọc đường
muốn khiếu nại em một điều thiếu sót
cho thỏa ân tình cửa trước trăm năm
chữ Nguyễn mang về thêu hoa áo gấm
em nhớ thuộc lòng điệu hát ru con
à ơi kiểu cách lời cổ điển
tiếng trống tiếng kèn xấu hổ núi sông
mặt trăng rớt trên nỗi lòng nhỏ mọn
tôi xuống đường biểu diễn tuyệt chiêu
tư tưởng tôi thấp hèn, ý muốn tôi tục tĩu
bẩn thỉu đàn bà cởi áo dài mặc áo văn minh
tôi có điều sợ hãi
đêm với ngày nham nhỡ lương tri
những thân thể những linh hồn con gái
góp một phần cho sĩ diện quê hương
tôi ngưỡng mộ em và lấy làm quan trọng
em biết đứng ngồi theo kiểu đời xưa
em biết xây lời trên môi tri thức
Tổ Quốc mai này hẳn nhớ công ơn
tháng tư dẫm lên điều quen thuộc
em mặc áo dài xuống phố làm gương
chuyện đấu tranh nói hoài không hết
mặt mày tôi chằng chịt đau thương
cứ hỏi tôi, hỏi cho ra điều đận độn
nhưng phải giữ mình làm của hồi môn
chuyện năm kia nỗi lòng chưa ổn
tôi thật thà như thể yêu em
thắp thêm lên những ngọn đèn ơn nghĩa
đêm động phòng sẽ thấy tương lai
tôi là Nguyễn là Lê là đủ thứ
mỗi tháng ngày qua đàn áp con tim
mỗi tháng ngày qua mỗi đần mỗi độn
những tháng ngày dài tuyệt lộ đông phương
tháng tư diện lên tấm lòng yêu nước
em lộng lẫy ngồi tôi vỗ tay khen
xa lộ tốc hành xe đưa xe rước
mỗi mặt trời mỗi ý thức nhân sinh
(tự ý đục bỏ)
miếng cafe đắng nghét
đổ xuống đời tình những giọt ăn năn
tôi đã nương tay trên điều thù hận
lực lượng thấp hèn vô lễ với lương tâm
em trở lại căn phòng đóng kín
kín cả đời tư những đoạn ly kỳ
tôi chẳng có thói quen hành hiệp
kiếp trước ân tình đứt đoạn suy tư
tháng tư nghĩ mà khủng khiếp
mặt trời bừng lên đủ kiểu tuyên ngôn
đêm nằm thấy những màu cờ liên hiệp quốc
giấc ngủ tôi chìm trong tiếng giới nghiêm
5.
di tản california về thăm quá khứ
kịp lúc đời mình tiếc nuối thời gian
con chim bay qua trên đầu hò hẹn
tình ái soi gương trong kỷ niệm nồng nàn
di tản Houston về thăm trí nhớ
trí nhớ mù mờ trong bụi mưa xưa
em không hiểu những đêm trằn trọc
nỗi lòng tôi ô nhiễm không gian
di tản mùa mưa về thành phố tuyết
tuyết trắng quanh đầu như tang tóc lưu vong
bóng đêm mọc ra trong lòng dục vọng
trên mỗi cột đèn có nỗi khổ tương lai
(tự ý đục bỏ)
6.
những cây mưa quấn khăn tang thành phố
thành phố lưu vong lũng đoạn ái tình
nụ hôn tản cư về môi son sử ký
nguyễn thị tuyết hồng một sắc trăm hương
nước mắt rơi trên hồ sâu mỹ mãn
nụ em cười mất dấu ăn năn
lục địa mùa xuân hoa thơm trái mát
em dậy thì trên ngón tay mơ
hạnh phúc còn nguyên từ em bất tận
lưu lượng hải hà thương nhớ quanh năm
tôi chở niềm tin theo đời cung cấm
mỗi bận đi về áo lụa cao sang
những con đường dẫn nhau làm dáng
ký ức trùng trùng bóng tối ngày qua
tháng hai hỏi thăm đời con gái
gió bão trần truồng tháng chạp Houston
có gì thêm trên mười ngón tay thời sự
lịch sử ái tình có đoạn phân ly
gió trí nhớ đau lòng nụ hôn mới lớn
và nỗi buồn tôi chảy máu khôn nguôi
con chim về hót trong rừng hoang vu mật thiết
tôi có một đời tình thâm độc phía sau
tạ ơn em vạn điều cống hiến
rừng mấy lần cháy đỏ cơn mưa
một bữa yêu em muốn chìm vào thân thể
tiếng dương cầm tàn phế tận hư vô
tháng sáu đời xưa dẫn em về hiểm lộ
cành nhánh anh đào có nhụy chung thân
buổi sáng buổi chiều hở hang tri thức
tôi đã bắt đầu nịnh bợ lương tâm
biển cứ mịt mờ trăm phương trăm lối
có lối nào ngã nghiệt phương đông?
con chim bay bay ra chiều thưởng ngoạn
núi theo rừng đuổi bắt thời gian
lá trổ xanh xanh ngày em mới lớn
cây đại thù già sung mãn suốt cô đơn
tình ái soi gương theo giòng khoáng chất
gởi trả đời tư em những đoạn bất ngờ
thành phố tự nhiên như điều gian dối
tôi có nỗi buồn chảy đỏ vết thương
Vân Từ
1988
ly cafe ở quán donut
em tình tứ trên địa cầu tiểu thuyết
âm nhạc mê hồn lộng lẫy sang năm
hoa nở riêng trong căn phòng buổi tối
ngón tay màu hồng vấy máu thời gian
chiếc vòng cẩm thạch tròn đôi tay thành phố
xanh rất là xanh con rắn lục trong rừng
áo tiểu thư hai hàng khuy bấm
có khuy nào yểu điệu giai nhân?
quan tài tình ái sáng trưng trí nhớ
hạnh phúc xá gì nốt nhạc hư hao
ở Hollywood ở Houston ở đâu cũng vậy
ở trên trời ở dưới biển cũng trăm năm
khi ở Los Angeles khi về Hayward
kim khí chạm vào làm thất vọng tương lai
điều tôi nói em hình dung không nổi
bởi bên này nắng lộng lẫy trên môi
nắng có khi là một đêm ngủ muộn
bàn tay tròn mộng mỵ thở khô khan
những âu yếm đứt hơi cuộc tình thứ nhất
suối chảy quanh đồi và cây cỏ đứng yên
em có lúc thật thà như con gái
có nhiều khi quỷ quyệt giống đàn bà
có nhiều khi lặng thinh trầm trọng
tôi chẳng thà mở cửa hư vô
một hôm ngủ trong ly cafe ở quán donut
thấy em mặc áo nhiều màu cởi con Xích Thố chạy bao la
cỏi tạm em và tôi và tiếng cafe nhỏ giọt
rớt xuống vàng áo lụa mênh mông
Vân Từ
1988
Nhiều lần về thăm Việt Nam tôi thường ghé đến mộ Bùi Giáng. Lần sau cùng gặp Bùi Giáng là những năm sau chiến tranh, lần đó khi tôi đến chào người điên Bùi Giáng và gọi ông bằng Thầy thì ông đứng dậy bỏ đi và nói: mầy là thằng điên nên mới gọi tao là thầy! Những năm lưu lạc xứ người, lúc còn là sinh viên bên California, khi bước vào một quán cafe do giới văn nghệ sĩ làm chủ, tôi nhìn tấm hình tả tơi của Bùi Giáng được chụp ở quê nhà mà lòng xót thương. Tấm hình đó được trang trí giữa quán một cách trân trọng, dưới tấm hình là câu thơ nhận mặt thật cuộc đời của Bùi Giáng:
những tưởng đầu đường thương xó chợ
nào ngờ xó chợ chẳng thương nhau
câu thơ đó thật đã nói lên phần nào tình cảnh con người của Việt Nam trong thời cơ cực cũng như bây giờ. Khi còn đi học trung học bên Việt Nam, cô giáo văn của tôi rất ngưỡng mộ nhà thơ Bùi Giáng và kể câu chuyện lãng mạn thuở thiếu thời của ông. Chuyện kể rằng Bùi Giáng yêu thầm cô gái hàng xóm, khi cô gái này đi ngang nhà ông và dẫm lên một đống sình lầy, ông vội vàng chạy lấy xà ben và đợi cô gái đi xa thì dùng xà ben xúc đống đất sình có dấu chân của nàng để sấy khô rồi gìn giữ như một bảo vật! Lúc nghe câu chuyện đó tôi giơ tay hỏi cô giáo:
- Cô ơi, nếu cô gái đó lỡ đạp lên đống phân bò, thì cô có nghĩ ông Bùi Giáng vát vô nhà mà ôm kỹ vậy không cô?
Câu trả lời của cô giáo là một nụ cười không kềm giử được và cục phấn chọi lên đầu tôi, trong khi cả lớp cười ầm lền khoái chí....
Một câu chuyện góp vui cùng các bạn.
Thân mến,
Vân Từ
Ồ! thì ra anh Vân Từ cũng "Hồn thơ lai láng" quá nhỉ !Bái phục !Bái Phục!
ĐẦU XUÂN
Cạn chén – bạn hề – ta cứ say
Giang hồ – chưa hết chuyện đêm nay
Đời như men rượu cay và đắng
Có sá gì đâu- chén rượu đầy
Ta vẫn suốt đời – tên gác dan
Cuộc đời, sự nghiệp mãi lang thang
Cả tình em nữa – xa vời vợi
Uống cạn đi thôi – chén rượu tràn
Ngươi vẫn suốt đời – tên hát rong
Thì buồn như thể một dòng sông
Chảy trôi năm tháng hồn nhiên ấy
Chảy đến trăm năm – chảy tận lòng
Ngươi mãi sông hồ – ta gió sương
Lãng du gặp lại – rượu đêm trường
Ngân lên một tiếng – thơ còn đọng
Tan thắm trong lòng kẻ bốn phương
Chưa thắm rượu nồng – tay nắm tay
Hiền huynh – ta uống suốt đêm dài
Và ta uống đến ngày mai nữa
Để nói với đời ta chửa say
Chếch choáng men rồi – ta tiễn nhau
Cười lên – sao nước mắt tuôn trào ?
Nhìn nhau – ừ, tóc ta đều bạc
Bạc tóc – nhưng lòng chẳng bạc nhau.!
Tình Vàng
quê hương tôi nơi miền quê êm thắm
quê hương tôi miền cát trắng thùy dương
quê hương tôi sông Lại chảy hửng hờ
hàng dừa rậm bên cánh đồng đầy lúa
nhưng giờ đây quê hương tôi khói lửa
giặc kéo về làm tan nát quê hương
quê hương ơi sao thay đổi hoàn toàn
cho ta biết đừng cho ta tuyệt vọng
Vân Từ
1972
TỐI TÂN HÔN
(Tặng Mộng Cầm)
Là sợi đường tơ dịu quá trăng
Là bao nhiêu ngọc cũng chưa bằng
Cả và thế giới như không có
Một vẻ yêu là một vẻ tân.
Đã có khi nào cô ước mơ
Rồi đây khai mạc cuộc đời thơ
Bằng đêm hôm ấy êm như rót
Lời mật vào tai ngọt sửng sờ.
Nhưng cái gì thơm đã tới kề
Tôi e tình tứ bớt say mê
Không còn ý nhị ban đầu nữa
Sẽ chán chường và sẽ chán chê.
Cho nên tôi tưởng tối tân hôn
Chưa tới còn xa để được buồn
Để sống trong niềm thương nhớ đã
Để còn mượng tượng đến giai nhân.
Hàn Mặc Tử
NHỮNG GIỌT LỆ
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi ?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si?
Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu ?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ?
Hàn Mặc Tử
Khi còn thiếu thời tôi đã nhiều lần ghé qua Gềnh Ráng và ghé lại trại cùi Qui Nhơn. Mộ Hàn Mạc Tử nơi đây, và tôi còn nhớ con giốc nơi đó gọi là Giốc Mộng Cầm. Cảnh trí của trại cùi rất hữu tình đã năm dài tháng rộng dung dưỡng cho nhiều mãnh đời bất hạnh.
Trên đây là 2 bài trong tập " Đau Thương ” (Thơ điên) của Hàn Mạc Tử
người thi sĩ bạc mệnh.Người em ông sau này nói ông bị tâm thần 1 lọai bệnh vẫn còn làm chủ được mình, có phải chăng vì vậy nên thơ của ông thật đặc biệt khác thường
Và đây lời văn mở đầu trong tập thơ của Hàn thi sĩ
& & &
Vài lời nói đầu
Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng: xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây quyến luyến làm bằng êm dịu, làm bằng thành bại….Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh tiết và đầy thinh sắc. Người dừng lại để hái những lá tinh hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang vang như tiếng châu báo vỡ lỡ. À ra Người cũng dại dột, hốt vàng rơi bọc trong vạt áo.
Trí Người đã dâng cao và thơ Người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ Ước, trong Huyền Diệu, trong Sáng Láng và vượt hẳn ngoài Hư Linh….
Tôi làm thơ ?
- Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng…Anh sẽ thấy hơi đàn lả lướt theo hơi thở của hồn tôi, và chiều theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển chuyển.
Anh sẽ run theo khúc ngân nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai âm rền rỉ nuối không ngưng.
Và anh sẽ cảm giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn xao tại có vì sao vỡ. Những thứ ấy là âm điệu của thơ tôi, âm điệu thiêng liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút.
Tôi làm thơ ?
- Nghĩa là tôi yếu đuối quá. Tôi bị cám dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì của lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật.
Và cũng nghĩa là tôi đã mất trí, tôi phát điên. Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rú… Có ai ngăn cản được tiếng lòng tôi ?
Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của Tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống.
- Thôi, mời cô cứ vào….
Ánh sáng lạ trong thơ sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi Cô đã vào là Cô sẽ lạc, vì vườn thơ rộng rinh không bờ bến. Càng đi xa càng ớn lạnh…….
Hàn Mạc Tử
Cám ơn anh Vân Từ chia sẽ
Người Con Gái Mặc Quần
Thơ Bùi Giáng
Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
đen và đỏ là hai màu rồi đó
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên
Người con gái hôm nay mặc quần trắng
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh
Người con gái hôm nay mặc quần tím
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
vàng và tím là hai màu mỉm miệng
mím môi cười và chúm chím nhe răng
Người con gái hôm nay mặc quần rách
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
lành và rách đều vô cùng trong sạch
bởi vì là lành rách cũng long lanh.
Theo Ánh Xuân Hồng
(Thi Hạnh)
Xuân đến bên thềm anh có hay
Có nghe hơi ấm phủ bàn tay
Có nghe trong gió lời réo rắt
Và nghe thương nhớ rót thật đầy…?
Xuân đến bên thềm anh biết không
Xuân ươm thơm sắc má em hồng
Cho tiếng tình tự trong thanh vắng
Gởi đến bên người những nhớ mong
Xuân đến đây rồi anh hỡi anh
Hãy nghe mây gió lượn tung tăng
Hãy nghe chim én vu vơ hát
Và khúc ân tình sáng long lanh
Xuân đến đem về bao ước mong
Ru trong hương nắng áng tơ nồng
Đôi chân anh bước, em cùng bước
Theo ánh xuân hồng đến trăm năm
Chúc Tết - Thơ Tú Xương
Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu
Phen này ông quyết đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu
Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?
Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc
Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.
Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.
Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp, người đông đúc
Bồng bế nhau lên nó ở non.
Bắt chước ai ta chúc mấy lời
Chúc cho khắp hết ở trên đời
Vua, quan, sĩ, thứ, người trong nước
Sao được cho ra cái giống người.
Giết giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ,
Cho ruộng đồng tươi tốt, thuế mau xong,
Giết giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ,
Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xit-ta-lin bất diệt..."
Tố Hữu
Giết giết cả .......me cha theo ý chỉ
Cho ruộng đồng xanh tốt ........máu và xương
Giết giết cả danh nhân và ...........trí sĩ
Để mãi bền lâu ,.......vơ vét thỏa lòng
Thờ chủ nghĩa ngoại bang là phản........ .. Việt
Pôn - pốt
Đầu xuân năm mới vội xuất hành
Hon đa, xe cúp phóng vòng quanh
Rượu bia lướt khướt, anh tăng tốc
Đường phố vào xuân đẹp như tranh
Phố xá người đông đủ sắc màu
Xanh,vàng, tím, đỏ, trắng, đen, nâu
Mấy cô gái trẻ cười như pháo
Băng nhạc rền vang giọng nữ cao
Đường ngược chiều anh cứ phóng bừa
Người xe trông thấy khiếp ghê chưa
Ôi dào! Xuân đến còn ai phạt
Tết nhất, công an chắc cũng trừ
Nghĩ vậy nên anh phóng tẹt ga
Bỗng rầm trời, cúp bắn ra xa
Hon đa bẹt rúm, người tuôn máu
Nghĩa địa ở gần, bệnh viện xa
Ai hỏi vì sao tại rượu thôi
Đang say xe máy phóng tung trời
Ngược chiều húc phải xe xuôi lại
Một chuyến du xuân đã bỏ đời
màu da âm thanh
1.
mây trên trời nhẹ hửng
tôi trí tuệ nghìn cân
em tật nguyền ẩn dật
tôi khát đói nụ cười
mưa ly cafe nhỏ
đời còn, hết chiêm bao?
đời còn, hết chiêm bao?
em hết, còn ngôn ngữ?
con ốc hồn phong lưu
mặn nồng cơn bão biển
bão đưa tình du miên
tôi đứng ngồi bí ẩn
bí ẩn là nụ cười
là yêu em triệt để
bí ẩn là hồi hương
hỏi gốc nguồn phản bội
đời còn, hết chiêm bao?
khi giòng sông khinh xuất
đời còn, hết chiêm bao?
đêm nhịp nhàng lõa thể
trong hố hầm quốc gia
cây khô cành luân lý
mưa hết sức con người
em trở về bất tiện
tôi trở thành vô lương
con chim hót đột xuất
khi yếu hèn cơn mưa
là bàn tay tỉnh ngộ
vuốt lâu ngày hư vô
trong căn nhà trí tuệ
sợi tóc rối mấy lần?
em mấy lần hấp hối
sầu treo dây lãng quên
2.
tokyo đầy gió
gió đầy mâm nhiệt tình
dương hoàng chinh còn đó
đó lộng lẫy anh đào
đêm dài như nỗi nhớ
đêm áp bức con người
đêm xuống đường đả đảo
đêm truy tố bạo quyền
tôi làm tôi chết hụt
trong áp suất cuộc đời
em làm em ngộp thở
tình hợp thức chưa em?
3.
đêm động phòng sơ sót
hôn lễ đầy giòng sông
sầu em bật tiếng khóc
dường như cơn mưa to
chim cùng đường trú ẩn
bay biệt tích nghìn trùng
có thể là phạm tội
khi giòng sông quanh co
trên đường mòn dĩ vãng
cổ xe già tương lai
tiếng kèn già khúc hát
mưa kể tội con người
bằng mặt trời độc dược
4.
(tự ý đục bỏ)
5. không thể nào thương lượng
khi lòng đầy hoài nghi
chiều theo chiều quá vãng
niềm cô độc rất sâu
rưng rưng sầu điệu khổ
khóc cho hết mặt trời
bốn bề cơn bão dữ
tình lâm nạn trong mưa
mưa thi hành bạo lực
màu da có âm thanh
giấc mơ là tĩnh vật
tôi ăn mày cỏ cây
là sửa soạn đâm mình
là cực cùng tủi nhục
trí nhớ kiên nhẫn chờ
đêm lạnh như hàn ngọc
bờ vực sâu ở đây
nguyền rủa mình trọn kiếp
tôi không thể trở về
gian xảo cười mọi rợ
mùa xuân trong hoang đảo
đêm nhớ nhà thơ ngây
nhiệt tình tôi rách nát
lời nói là mủi dao
nên ôm ghì bất lực
lòng trắc ẩn kỳ khôi
tiếng kèn đen đã thổi
hết sức vào đoạ đày
người thốt lời buộc tội
cây khinh ghét lạnh lùng
mưa dột vào thân thể
rơi bất tận dịu dàng
súng thừa hành chế độ
lục soát vào quan tài
người thừa hành bạo lực
tôi khánh tận con tim
6.
phạm minh quân trút áo
vai trần có bao nhiêu
cơn giông đầy xác ướp
tờ truyền đơn ngủ quên
chẳng khi nào lửa đỏ
thở bằng tim lưu vong
nhìn phía sau vết cắn
chỗ truyền sinh cộc cằn
có tay ôm đầy máu
bóng tối chìm chung quanh
mai hữu vỵ gần sáng
như tên gọi não nùng
màu ngọc bích tỉnh dậy
đêm thù hằn sáng trưng
tôi kỳ khôi khốc liệt
trừng phạt cái ngông cuồng
biển trời đen khóc nữa
cơn bão mặn rất buồn
em một ngày sướt mướt
trên ngoại ô vuốt ve
nặng nề đi tiếp tục
về héo mòn thói quen
lê duy thanh vô vọng
ném đời vào giác quan
đòn thù chưa mỏi mệt
màu da còn xâm lăng
nguyễn hoàng hiệp chìm xuống
trong khốn kiếp nụ cười
chiều phi trường tự phụ
màu kiếng quen ở xa
ngày mưa lâu nỗi nhớ
xa lộ dài thói quen
mũi tên về lập thể
mũi tên về phương đông
nhà máy phát hết điện
chỗ cuồng tín trí khôn
chỗ trái tim lực lưỡng
chỗ hồng hào nước da
chỗ phân tâm còn trẻ
ráp chưa thành hôn nhân
ráp thành vũ đình tráng
bánh xe dài quanh năm
nước mắt cùng thế giới
không đủ giòng lương tâm
nước mắt đầy đôi mắt
chuyển vận giòng thói quen
ở với ngày trại cấm
ở với đêm trại tù
rất gần nguyễn phước nguyên
7.
em hồi sinh trí nhớ
em hồi sinh nước da
về đây mà hát nhỏ
về đây mà hát to
vân từ
mùa hè 1988
Thơ ngày 8-3
Sắp đến ngày 8 tháng 3
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Trên tay cầm củ su hào
Miệng thì lẩm bẩm nên xào hay kho.
Hôm nay mùng 8 tháng 3
chị em phụ nữ vênh vang ra vào
Nam nhi kính cẩn cúi chào
Chị em phụ nữ ra vào vênh vang...
Hôm nay mùng 8 tháng 3
Giá hoa thì đắt, giá quà thì cao
Tiền lương chẳng được là bao
Thù lao, tiền thưởng chẳng trao lễ này.
Lễ này ai nghĩ cũng hay,
Đây là dịp để giải bày khó khăn...
Ai đem quà cáp kềng càng,
Riêng tôi dâng tặng các nàng bài thơ
Hoa hồng mấy bữa héo rồi
Còn thơ mãi mãi tuyệt vời là thơ
Hôm nay mồng 8 tháng 3
Chị em hừng hực đi ra đi vào
Anh em trong bếp phều phào
Bây giờ em muốn anh vào hay ra
Chị em tủm tỉm xuýt xoa
Em thì chẳng thích anh ra tí nào
Anh em khí thế dâng trào
Vứt ngay chén đĩa ào ào xông vô
Mây vờn, chớp giật, hô hô
Giường nghiêng chõng ngã anh mô cũng đừ
Bỗng nhiên trời đất tối mừ
Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà
Chị em tức tối kêu la
Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng…
Hôm sau ngày chín tháng ba.
Chị em quen thói đi ra đi vào.
Mấy anh không gật đầu chào.
Chị em phụ nữ đi vào không ra.
Sang ngày mùng 9 tháng 3
chị em phụ nữ vênh vang ra vào
Nam nhi chẳng cúi, chẳng chào
Chị em..tiu nghỉu đi vào đi ra...
HVQ suu tam
bài tình yêu cho nguyễn
1.
lên rừng gặp nắng hỏi thăm
thấy tôi ngôn ngữ đăm đăm nỗi buồn
nắng rơi sợi nắng điên cuồng
tôi rơi nỗi nhớ vào nguồn lợi em
2.
xuống thành phố tạp chủng người
thấy cây cột điện ở đời với tôi
con chim thị trấn ghé chơi
nhìn tôi cúi xuống lượm đời tôi lên
3.
trong lòng còn một mũi tên
tôi ngồi tẩm độc bắn hồn vía em
tại con mắt trổ mây đen
ngón tay con gái đụng mềm tương lai
4.
gối tay ngủ giấc đầm đầm
tôi xưa ăn ở với trăm đàn bà
nụ hoa hồng đỏ đậm đà
con sâu nhan sắc nhớ nhà mênh mông
5.
bốn bề vôi trắng lặng thinh
tôi ngồi đối chiếu tình hình trên tay
một chân đứng chạm hàng ngày
một chân mệt nhọc ướt đầy giòng sông
6.
trở lui con ngựa màu hồng
chấn song nguyền rủa, bằng lòng vuốt ve
cái ngông cuồng cánh tay che
để em nuốt trộng chuyến xe nhập hồn
7.
vội vàng trang tri nước da
cấm em nghỉ mệt thật là tủi thân
nụ hoa trên ngực ân cần
nụ tôi hôn xuống có lần đứt hơi
8.
mũi dao nhọn hoắc cuộc đời
đắn đo cắm xuống màn trời nghe em
khó vì phải khóc, nửa đêm
ngón tay dẫm xuống êm đềm thói quen
Vân Từ
1988
tài sản lương tâm
1.
khi trở lại kiếm con tim thành phố
mặt đất màu xanh và trí nhớ rất gần
và nụ hôn và nhu cầu của biển
biển mặn vô cùng, biển chảy máu hoài nghi
tôi phú quý những thơ ngây còn sống sót
rơi xuống hải hồ tiếng khóc nhỏ tượng trưng
hạnh phúc ở đây, trên bàn tay có màu son cụ thể
khi rời nhau ra là hoang phế trong lòng
tôi vẫn sống nhưng cứ tưởng mình đã chết
núi mọc trên đầu và biển động dưới chân
mình sống gần nhau trong chế độ khắt nghiệt
mưa khởi tự nguồn chảy biệt tích thương yêu
mưa sẽ rớt trên đồi tương lai tỉ mỉ
chút hận thù viết ra ngoài trí nhớ để lưu danh
em ở đây có thấy màu xanh của con Rắn rực rỡ
phản phúc về đây và hùng dũng trái tim này
mùa nắng Houston trời mưa hùng dũng
ký ức bay lên trời nổ bong bóng tương lai
có ly cafe đen thèm điếu thuốc hút cho kiệt sức
họ nguyễn đi về đắm đuối nụ hôn
cuộc chiến đấu của tôi đã kiệt sức ngôn ngữ
mặt đất hào hoa ân xá con người
còn lại một mình, tôi lái xe chạy hết tốc lực vào trí nhớ
điểm khởi hành là bàn tay đầy nhẫn kim cương
tôi lộng hành bước vào mộng mỵ cho em sung sướng
có tiếng người la đứt rất nhẹ hư không
thân thể em người ta giảng rất kỷ ở trường đại học
không có chỗ hưởng dâm, không có chỗ bạo hành
không có chỗ làm đồ trang sức
chỉ có chỗ này nhường nhịn lương tâm
(tự ý đục bỏ)
2.
trinh tiết em bị chiếm đoạt bằng súng đạn viện trợ
đêm rất dài trước ngực sau lưng
gã thất phu diễn trò xách động
con tim yếu hèn cháy máu đỏ tươi
tôi hành quyết tiếng cười thành phố
mặt trăng ngọc ngà lấp hết biển đông
em đi đứng trong ngoại ô trí tưởng
câu chuyện ân tình thanh toán sạch trơn
mưa trịnh trọng bay, bay ngoài dĩ vãng
ngọn cỏ sau vườn thất hẹn trổ hoa
tôi bi thảm kiếm tìm nơi ẩn trú
mọi vật rả rời khép hết nửa đêm
mang hơi thở về giữa rừng tóc rối
khóc giùm tôi cho hết mọi thơ ngây
em mãnh liệt bàn tay đói rách
biển chập chùng hất hủi xa xôi
3.
em biết không có những đêm dài đại loạn
ngọn đèn treo trên bia mộ không gian
thân thế tôi là chỗ quê hương cùng khốn
thành ra tội con người, thành vất vả hôn nhân
đối diện bàn tay, đối diện kẻ điều hành hạnh phúc
tra khảo tận cùng lý lịch việt nam
tôi là thằng trôi sông lạc chợ
bị kể tội làm người sinh trưởng với quê hương
em rộng lượng thu thời gian về một góc tối
đêm rớt trên đầu trọng lượng ngàn cân
thể tích nụ hôn rất ngoài trí tưởng
em đứng giữa cuộc tình và những người chạy trốn việt nam
nguyễn sẽ đi và về và nhân danh tất cả
và giòng sông từ nguồn tươm tất phù sa
khởi hành từ chiến tranh và đi về di tản
và em và tôi và nhân loại đui mù
4.
hoa dạ lý đêm nay thơm mùi chính xác
em mặc áo hồng lợi hại lắm nghe em
trời cho không đôi mắt mùa thu thịnh vượng
tôi thừa hành viết lịch sử nụ hôn
Vân Từ
mùa hè 1988
tâm linh một người chết
1.
tôi trở về như cơn mưa lớn
câu chuyện đời xưa còn mới trong lòng
những bản tình ca trong đầu đầm ấm
như một gia tài giòng suối sơ sanh
lần đứng ngó tay chân bờ biển
nhìn phái đoàn người lục soát cơn mưa
em bảo tôi ráng quên trí nhớ
trí nhớ hiện hồn xử tử tương lai
em bảo tôi giòng sông nín thở
thời cuộc qua ngày thị trấn biển héo hon
tôi choàng tay ôm nỗi buồn chân thật
mời em về cai trị nhiệt đới tôi
2.
em nằm nghỉ trên thù nghịch tình cảm
tôi một đời sau chưa chắc đã quên
tôi một đời sau
nơi mỗi lần đứng ngó
nơi mỗi lần đi ngang qua
nơi mỗi lần một mình đến hỏi
tại sao?
đứng hỏi tại sao?
đứng hàng giờ, đứng hàng thế kỷ
đứng thấy mặt trăng, đứng thấy mặt trời
vì sao hở em?
ở bốn phía linh hồn
bị đánh đập tàn nhẫn
trí nhớ xuất mồ hôi
mẹ ở saigon mấy năm qua khóc mù con mắt
tôi trốn về đây
nơi em chảy nước mắt sung sướng
tôi nói về những thành phố âu châu
tôi nói chuyện cổ tích phương đông
nói hết những lộng hành dĩ vãng
mẹ ở saigon đã gần 10 năm rồi còn khóc
còn tôi đã gần 10 năm
chỉ là một sự có mặt như sự có mặt của loài súc sinh
chiều nhờ em ra phố mua băng nhạc vietnamese rock-n-roll gởi về cho mẹ hiểu
như em đã thấy đó
hầu như mỗi ngày
phong cảnh bên ngoài
làm cảnh trí đầy màu sắc
nơi tôi tự hóa trang để cười lộng lẫy
như một gã thất phu
trong thành phố văn minh man mọi
đang cười hèn mọn
và giới thiệu em trước mặt đám đông
rằng tiếng kèn đã thổi
rằng nhạc chín mùi
đủ mọi thứ
vào thế giới em...
có phải em đang ngồi khóc thành thật
như tôi nửa đêm
bất ngờ vỡ im lặng
hãy ngợi ca nghe em
ngôn ngữ của tiếng khóc
để một thứ đàn ông được sung sướng
những phạm tội cá nhân
của chim ăn sâu ăn lúa
và hót
tâm linh một khúc ca cho người chết
nằm im trước mũi kiếm sỉ vã
lặng thinh để ngôn ngữ ngắt véo
xưa nay là như vậy
tôi trở thành một kẻ hèn mọn
dự phần vào những quan trọng tâm linh
một khuôn khổ hạnh phúc
được trình chiếu trên màn bạc thực tế
ở tiếng chối từ của đồng loại
rất yếu ớt và cô đơn
làm sao em nghe thấy
từ nơi đây một tín hiệu hoài vọng
một tức tưởi chết bóng loáng
xiêm áop cất tiếng khóc
trên bàn tay phù thủy ở xa
như là Hollywood
như là biển
như là việt nam
ở chỗ này của saigon trái tim đập
tôi thức dậy nửa đêm
hiện nguyên hình dĩ vãng
lời nói buộc tội những khoái lạc
tôi thức dậy nửa đêm
thăm hỏi như một điều tra trí nhớ
không còn chỗ trống trong giác quan
để nói yêu em tràn đầy
để nói yêu em mãnh liệt
em bảo tôi hãy ngừng lại ở chỗ tưởng tượng
ngừng lại ở washington
khi trái bom nguyên tử đã rơi xuống hiroshima
như một quá trớn săn đuổi bạo lực
không dễ vậy đâu em
khi thời gian đã bức tử những bình yên cao quý
khi sự có mặt ở đây đang nở một cành khô nhân bản
dễ gì tôi làm được điều đó
nếu không nhờ nơi em
nếu không nhờ vào những suy tưởng
về một thành phố giản dị trong tâm thức
tôi đã đánh đổi tất cả
khởi hành từ một đường phố thói quen saigon
thơm khốc liệt ngọc lan
đếnm đường bay chuyển vận hành lý ước vọng
và làm gã đàn ông lao mình vào công trường
đặt viên gạch hạnh phúc lên diên tích đôi mắt
tôi bị tước đoạt hoài vọng
người ta treo cổ tôi như em đã thấy đó
người ta đổ vào thính giác tôi
những hốt hoảng và âu lo
tâm trí tôi maùy sương mù có tiếng khóc
màu sương mù mềm
phía bên kia ký ức
coi như một điều gian dối
của em, của tôi
và đêm không thể nào chịu đựng những dày đặc đêm
tôi đã sẳn sàng lắm em à
tôi đã sẳn sàng kết thúc trí khôn
đã sẳn sàng từ vẫn suy tưởng
tự vẫn một thói quen
một gia tài tư tưởng
cũng vì muốn hái mặt trăng xuống
đặt trong nhà chúng ta
một sở hữu ích kỷ bàn tay biển
tôi sẽ biểu diễn cho em thấy
một hình thức phạm tội trong bài toán này
là chối từ nóng bỏng văn hóa
và xếp hàng dục vọng
để đẩy cuộc đời vào vô nhiễm hành tinh
nơi nhân loại không được phép tình tự thật thà
nơi em bị công nhận
nơi tôi được kết án
tôi sực nhớ lại
rằng lá thư viết cho em
trong công trường lao tâm
đã được chuyển tới em ở đây
bằng bàn tay bưu chính hoa kỳ
tôi đã ngợi ca một xúc động
bằng những tín hiệu từ clayderman
mẹ ở saigon, mẹ ở thạnh phú đông nuôi ba trong trại tù cải tạo
mẹ ở saigon lao lực lao tâm
những chuyến hàng dấu kín
ngừng lại, ngừng lại cho nó lục soát
mẹ đứt hơi từng chặng đường đời sống
để trả giá cho lương thực gia đình
em đừng nói cho mẹ biết chuyện của mình ở đây nha em!
Vân Từ
mùa xuân 1988
kỷ niệm
1.
sáng ra bắt gió giữa trời
cánh hoa hồng rụng đỏ ngời góc chân
ngón tay trời biển ở gần
ngón chân em nặng trên hồn vía tôi
2.
rủ nhau cắn trái thịt người
mấy con Rắn độc trong người trườn ra
em ngồi to nhỏ nước da
thấy con cá cảnh lội qua nụ cười
3.
nằm trong hạt cát ngó ra
thấy em hóa phép biến ra nụ cười
cái môi tô đỏ chỗ ngồi
cây xương rồng mọc trong lời nói tôi
4.
mặc quần ống túm ra ngoài
ngón tay đeo nhẫn lạnh ngoài lạnh trong
trời cao trăm chỗ hư không
tiếng con chim nhỏ ngập giòng sông sâu
5.
tôi từ bão biển bước ra
cưỡi con chó sói chạy qua cuộc đời
một hôm chết đứng giữa trời
thấy trong nụ lá em cười ung dung
6.
mùa mưa bên đó có lần
sợi dây điện thoại chạm gần giác quan
trên tay nẩy một mầm lan
mỗi đêm nước mặn em tàng hình vô
7.
ngồi ăn con mắt giữa đêm
nghe cây hồng mọc tấc lòng ở xa
nghe mồ hôi cạn trên da
bóng trăng thổ huyết trong nhà hương tri
8.
chiều ôm mặt đất bên ngoài
gởi con chim chút lạc loài mang đi
tôi ngồi dáng núi sinh ly
mẹ ngồi hoạn nạn trong ngoài dặm khuya
9.
một con ngựa chạy bên ngoài
nụ hôn nhiễm độc chạm hoài cánh tay
tôi ngồi thêm lá trên cây
bóng chim hôm trước đậu dài thời gian
10.
một cây bí mọc trong nhà
cánh lan rụng xuống cũng là sắc hương
Vân Từ
California, mùa đông 1986
Thơ anh Vân Từ thật độc đáo ngộ nghĩnh, chắc không sợ bị em copy đâu vì đọc là biết của anh liền, cám ơn anh
Cám ơn hoa mai thưởng thức. Bà xã của tôi trước đây thường chê bai rằng: "con ngừơi kỳ cục nên văn chương cũng kỳ cục, cái chữ em trong thơ sao mà khó hiểu và nhiều súng đạn quá, chẳng lãng mạn chút nào!" Buồn 5 phút, rồi cũng qua đi.
Thân mến,
Vân Từ
Tôi gặp em một chiều trên phố nhỏ
Khi lá bàng rơi đỏ buổi chiều thu
Chiều hoang vu một mình em chậm bước
Phố nhỏ buồn heo hắt lối em qua
Cây phượng già giờ đây xơ xác lá
Em đắm mình trong vạn nỗi suy tư
Em lặng thinh nhìn hoàng hôn dần xuống
Ánh mắt buồn quyện những hạt châu rơi
Người con gái lòng tôi yêu thương ơi
Xin đừng buồn làm lòng tôi phải nhói
Tôi yêu em trong muôn vàn đau đớn
Tận đáy hồn tôi dành hết cho em
Khi xưa tôi đã đem tình yêu ấy
Giấu trong lòng cứ lặng lẽ thầm yêu
Em thơ ngây giờ đây thành thiếu nữ
Yêu một người kẻ đó chẳng phải tôi
Tác giả:
Xa một tuần có lâu quá không anh
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế
Đêm Hà nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn phía chân trời
Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi
Giờ cũng chẳng vô tình ngang cửa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy
Hà nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về thời mê đắm
Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy
Tác giả: Bùi Sim Sim
Xa một tuần có lâu quá không anh
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế
Đêm Hà nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn phía chân trời
Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi
Giờ cũng chẳng vô tình ngang cửa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy
Hà nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về thời mê đắm
Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy
Tác giả: Bùi Sim Sim
:202:CA DAO THỜI ĐẠI MỚI
Gió mùa thu anh ru em ngủ
Em ngủ rồi cạy tủ anh dông
Yêu em mấy núi cũng trèo
Đến khi có chửa mấy đèo anh cũng dông
Thằng cho vay là thằng dại
Thằng trả lại là thằng ngu
Gió đưa bụi chuối sau hè
Giỡn chơi chút xíu ai dè … có con
Trách người quân tử vô danh
Chơi hoa xong lại bẻ cành … kế bên
Nam vô tửu như kỳ vô phong
Nữ vô phòng .. kỳ vô phong cũng phất
Thuận vợ thuận chồng .. Con đông quá mệt
Có công mài sắt có ngày chai tay
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Vợ chồng cày cấy .. Chập sau mệt đừ
Ngày ngày xách nước đổ lu
Đêm đêm đổ nước .. Thằng cu ra đời
Quân tử đắn đo là quân tử dại
Quân tử làm đại là quân tử khôn
Mập thấy đẹp, ốm thấy dễ thương, lòi xương dễ mến
Qua cầu ngả nón trông cầu
Cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu bấy nhiêu
Hôm qua anh đến nhà em
Ra về mới nhớ để quên 5,000
Anh quay trở lại vội vàng
Em còn ngồi đó .. 5,000 mất tiêu
Trước cổng đền thờ anh và em
Hai đứa hôn nhau .. Thánh đứng xem
Giật mình thánh bảo .. Này hai đứa
Hôn nhau như thế .. Thánh cũng thèm
Lạy Thượng đế .. Bao giờ con hết khổ
Tổ cha mày … còn khổ mãi nghe con
Học hành như cá kho tiêu
Kho nhiều thấy mặn … học nhiều thấy ngu
Dây tơ hồng quấn quanh chuồng lợn
Tình chúng mình “tợn” quá không em?
Trên trời mây trắng như bông
Ở giữa cánh đồng mông trắng như mây
Ai vô xứ nghệ thì vô
Còn tui, tui cứ thủ đô tui về
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi .. Hơ quần đùi
Cái giường mà biết nói năng
Thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn.
Thơ ca dao của bạn thiệt châm chích và tức cười,cãm ơn HVQ
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đọa đày thân tả tơi
Tác giả: Nguyên Bảo
NGÔN NGỮ CỦA TÌNH YÊU
Ngôn ngữ tình yêu thì thầm trong đêm tĩnh
Vọng dịu dàng , rạo rực trái tim xanh
Như là cỏ chạm vào tôi khe khẽ
Trên thế gian chỉ có mỗi chúng mình
Sao nhấp nháy và mùi thơm cỏ dại
Đâu nhớ nơi đáy ngôn ngữ ái tình
Ngôn ngữ tình yêu không dối lừa phản bội
Giữ chân em trên khắp ngả đường đời
Tôi sẽ đi đến cùng trời không mỏi
Chỉ quyết tìm bằng được em thôi
Em tan trường về
Ðường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng
Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài
Anh đi theo hoài
Giót giày thầm lặng
Ðường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng
Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn
Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng
Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần
Em tan trường về
Ðường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuốn vở
Thương ơi! vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ
Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa mau....
Tưởng đã phai màu
Ðường chiều hoa cỏ
Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng
Ðời như biển động
Xoá dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ
Phố ơi! muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời.
Tình ơi!.... Tình ơi!....
Phạm Thiên Thư
Em trở về đây với bướm xuân
Cho tôi mơ ước một đôi lần
Em là người của ngày xa lắm
Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần
Em trở về đây để nắng hồng
Hồn xưa còn đẹp ý xưa không?
Trăng tình chưa nguyện lời hoa bướm
Em chẳng về đây để ngỏ lòng
Một thời mây biếc đã trôi qua
Nay tưởng cây vàng lại nở hoa
Em chẳng mơ gì , tôi chẳng nói
Đôi hồn không biết có nhìn xa?
Tôi vẫn chiêm bao rất nhẹ nhàng
Đèn khuya xanh biếc, mộng thường sang
Nhưng rồi em rõ lòng tôi khổ
Em sẽ đi xa trước giấc vàng
Tác giả - Đinh Hùng
Chút chút
(Lương Trọng Minh)
Hôn em chút chút lấy tình
Em hôn chút chút một mình anh thôi
Thế rồi chút chút lên ngôi
Lâu ngày chút chút thành đôi vợ chồng.
Trăng khuyết
Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết tròn trước đêm rằm.
Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi anh có biết
Trăng hay tình lứa đôi
Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn.
-Phi Tuyết Ba-