Có thể nói rằng, Cổ nhân xưa với lý học đông phương thực đã rất khoa học mới có thể dựng lên được những thành tựu như tử vi, tử bình, hà lạc, kỳ môn, dịch, ... Nhưng có điều, cần phải hiểu rất sâu sắc nền tảng cơ bản của lý học thì mới có đủ huệ nhãn để xây dựng được những tòa lâu đài tử vi, tử bình ... đó. Sự xây dựng không những công phu, tầm vóc mà minh triết sâu xa. Nếu chỉ là những đoán mò, xây dựng tù mù, gặp đâu làm đấy như chúng ta hiện nay thì không thể có những thành tựu như thế. Cũng tương tự như khoa học ngay nay vậy. Phải có những nền tảng cơ bản sâu sắc và vững trãi mới có những thành tựu như ngày nay. Đó không thể là kết quả của một vài cá nhân, cũng không phải là kết quả của việc làm hời hợt, mà đó là kết quả của sự nghiên cứu. Nếu cho rằng tây học thâm sâu, quảng bá và chặt chẽ, ... thì đông phương lý học cũng có những tầm vóc như vậy. Thậm chí còn nặng về thâm sâu. Có lẽ vì thế mà hậu học ít hiểu, mà không thấy cái logic, cái tư duy hệ thống của nó, đã vội cho chúng là huyền bí. Từ chỗ không hiểu, rồi đến hiểu sai, quy chụp mà sáng tạo ra biết bao nhiêu kiến thức sai lạc, để rồi tự nó trở nên là huyền bí học. Chứ thwujc ra, hiểu cặn kẽ, tôi không thấy có gì huyền bí cả. Chỉ là, thay vì thực nghiệm, người ta có thực tế trả lời bằng những nghiền ngẫm phải trả bằng cả một đời người, nhiều đời người. Nó vô hình mà rất rõ ràng. Nhưng lại cứ tưởng vô hình rồi thì nói gì cũng được.
Có rất nhiều học giả cũng vì hiểu không đến nơi, mà nên nông nỗi.
Thân ái.
Chào mừng bạn đến với huyền không lý số