
Nguyên văn bởi
G-R-E-E-N
Thưa bác VuLong. 2 khái niệm "dụng thần - cách cục" trong cổ thư và "dụng thần thủ pháp" trong các sách hiện đại là hoàn toàn khác nhau.
Phương pháp định cách cục đầu tiên là xét lệnh tháng và nhật nguyên, rồi nhìn tổng thể cả tứ trụ rồi mới đưa ra cách, rồi xem thành bại cứu ứng ra sao. Nếu đã thành tài cách thì đến vận tài đương nhiên là vận tốt, nhưng nếu tài cách bị phá thì phải chờ đến vận cứu ứng mới là vận tốt.
Như trên đã phân tích, tài cách được chia làm 3 tiểu cách. Ở đây tác giả viết "Tài cách có thực, thêm có ấn tinh, là có thể thành lập" chính là ám chỉ "Tài cách phối Ấn", cần phải có Tài Ấn thông căn và không hại nhau. Tứ trụ này Tài Ấn không hại nhau nhưng Ấn thì chưa thông căn, đến vận Ấn thông căn chính là thành cách nhờ vậy mà phát phú.
Gọi tài tinh là dụng nhằm ám chỉ cách cục chỉ xoay quanh tài cách, chứ không phải là vận gặp tài thì tốt.
Vậy thì xin G-R-E-E-N cho tôi biết sách mệnh học đã định nghĩa chính xác từ "căn" như thế nào và cho biêt ở đây "căn" là cái gì ?
Chào mừng bạn đến với huyền không lý số