
Nguyên văn bởi
VinhL
Lão Tư Rộng,
Ta có giận ghét ai đâu.
Thích thì ta nói và cười, cười rồi lại nói.
Không thích thì ta ngậm.
Ghét chi soi mói của người đời.
Nghe như gió thoảng mát lổ tai.
Hôm nay vui nhộn còn nói nói,
Mai về tỉnh lặng ngậm câm câm,
Tâm sinh cái tánh, tánh sinh tật
Tật sinh thói quen, quen thói người,
Tỉnh tâm không chấp, nói nói cười,
Hihihihihihihihi
Bài thơ của bạn VinhL rất hay rất có ý nghĩa. Ai cũng nghĩ được như vầy thì thiên hạ thái bình rồi.
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến