
Nguyên văn bởi
Cát Tường
Xin cảm ơn TS đã có lời chúc tốt đẹp! Ban đầu vì cảm quá bài Thu của bác và Đông của Chung1721, nên đã mạo muội gửi bài Xuân, nhưng sau khi đọc hết chủ đề (4 trang) CT thấy Xuân của mình thật kém cõi! Thôi lỡ post rồi thì phải ráng làm thêm cho hay chứ :) Nhưng làm mãi vẫn không khá hơn :)
Hôm nay, sau khi đọc phúc đáp chân tình của Bác, CT như được thêm lửa để vươn lên trong giông bão & muốn hoàn thiện cho thiên nhiên có đủ 4 mùa. Mong rằng các bác do not smile!!!
HẠ
Hạ sầu, chuỗi hạt nâng niu,
Để thương để nhớ, lạc dòng chân tâm.
Mai về ta lại nhớ ta,
Để duyên để phận tan vào hư không.
Bác TS có cơ hội để tiếp tục rồi đấy nhé..
Thơ hay nhưng buồn quá !
4 mùa tuần tự, 8 tiết vô thường !
Ở đây chúng ta đang nói đến chữ Thời, chữ Thời lại hay đi cùng chữ Thường mà trước chữ thường hay có chữ Vô phải không bạn?
Vạn vật trên thế gian và vũ trụ luôn biến đổi không ngừng, ngay cả con người cũng thế thôi, làm sao thoát khỏi chu trình sinh ly tử biệt được, đó là sự vô thường. Tuy nhiên chính cái luôn biến đối, cái vô thường đó lại là cái bất biến của vũ trụ. Vì vậy theo TS con người ta phải tìm được cái Thường trong cái Vô thường để sống có ích và để trở thành ...Phi thường. Chim bay qua không gian chẳng để lại bóng hình nhưng để lại tiếng kêu.
Chúc bạn tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến !
Chào mừng bạn đến với huyền không lý số