
Nguyên văn bởi
vuivui
@tungthanhttvn
Quả thật, khi chú viết: là chú Sai. Chú biết chú Sai ở đâu. Nhưng trong bài đó, khi viết, chú viết theo trí nhớ, chứ không nhìn vào lá số. Thành thử cũng quên vài chi tiết. Hơn nữa, cháu cũng cho nhiều thông tin về quá khứ, thành ra, chú cũng không muốn xào lại quá khứ nhiều. Ngại rằng dễ hiểu thành bói dựa. Nay qua bài trả lời của cháu, một số vấn đề bỏ quên, có lẽ cũng không cần viết ra nữa, chỉ nhắc cháu cái quan trọng nhất là hãy trở nên quyết đoán. Một khi chưa quyết được thì đừng có tham gia. Nếu không chỉ làm cho người thừa hành thêm rối loạn mà thôi.
Điểm nữa vô cùng quan trọng. Gia đình cháu không thiếu cơ hội làm ăn cũng như công danh. Hãy để chồng và con độc lập, tự quyết. Hãy làm người Thuận, để đạt câu: Thuận vợ thuận chồng, bể đông cũng tát cạn.
Những gia đình như thế này, chú nghiệm rất rõ. Cái sự nghèo khó, hay gặp rủi ro thất bại chỉ vì : Rất yêu thương nhau, nhưng ai cũng muốn mình đúng !. Lại không muốn sống xa nhau, nhưng thâm tâm lại thấy xa nhau mới dễ làm ăn. Cuối cùng là: Không xa nhau, chẳng ai chịu ai, và cứ thế để đến khi căng quá mới lo khắc phục. Sự trả giá như thế nặng lắm.
Tình trạng gia đình cháu khi hai cháu bước vào làm ăn, có cuộc sống gia đình độc lập là sẽ rơi vào tình trạng đó. Chồng cháu dần dần sẽ nhường nhịn cháu mà trở nên "hiền lành" một giai đoạn 32-41. Nhưng khi phải gánh vác giang sơn, thì chồng cháu và con cái sẽ không nhường nhịn nữa đâu. Bởi vì nhường nhịn là đưa gia đình rơi xuống vực thẳm.
Cháu cứ nghiệm. Những lời đoán này có tính tổng quan, có chiều thứ tự của thời gian, nên nghiệm lý không phải một lúc mà được. Cháu sẽ dần dần trải nghiệm.
Thân ái.